Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.
ai Trừng tức giận tới đỏ mặt.
+ “Em kêu đi, kêu đi, bổn thiếu gia càng thích, đến lúc đó mọi người đều nói, cô là một chân theo tôi, đến lúc đó cô trở thành bà chủ nhỏ của Hạ gia, . . . . . . . . . . . . . . . .” Hắn đùa giỡn mà nhìn khuôn mặt cô, trên mặt lúc đỏ lúc trắng như hoa đào.
+ “Anh. . . . . . . . . . . . anh là người thế nào mà mặt dầy như thế?” Cô chưa từng gặp qua người không biết xấu hổ lại cực kì vô lại như vậy, Uông Giai Trừng không thể nói gì.
+ “Thích anh như vậy sao? Đại mỹ nhân!” Một bàn tay hắn mân mê cằm cô, môi đỏ mọng hé mở, thật là mê người, hận không thể hung hăng mà cắn lên, ăn luôn.
+ “Buông!”
+ “Không buông.” Hắn mãnh liệt mà đem côxiết vào người, cô gái này thật là xinh đẹp mê người, dáng người yêu kiều, môi đỏ mọng, làm cho hắn nhịn không được mà muốn phạm tội. (cái bạn nam phụ này rảnh rỗi nên lúc nào cũng thừa khí lực)
+ Xoay người lại, đem cô đặt ở bên cạnh một gốc cây đại thụ, vành tai và tóc mai chạm vào nhau nói: “Nếu cô dám lên tiếng, mọi người Hạ gia sẽ đều biết Uông Giai Trừng cô đã từng lên giường với Hạ Thiên Cơ tôi, như vậy Hạ gia sẽ tuyệt đối không để cho cô kiêu ngạo mà làm thiếu phu nhân đâu”
+ “Ngươi bức ta?” Uông Giai Trừng gắt gao giữ lấy cánh tay hắn đang dò xét thân thề mình.
+ “Nói thật, anh thích em, bởi vậy cho nên mới nguyện ý bức em!” (có ai muốn ném dép vào thằng này như em không? )
+ “Anh nói như vậy, sẽ không sợ chị của tôi sau khi nghe được sẽ thương tâm sao?” Uông Giai Trừng do dự, cô thật không ngờ Hạ Thiên Cơ sẽ nói như vậy, đây chính là người đàn ông mà chị của cô si ngốc nghĩ muốn có, nếu có thể cướp được người đàn ông này cũng đủ để cho Uông Giai Vi bị bại.
+ “Còn hơn cả chị, anh càng mê em hơn!” (em thật sự muốn xé xác thằng này rồi đấy). Nói xong, hắn rốt cuộc không ức chế được, hung hăng mà cắn lên đôi môi đỏ mọng mê người của cô, dừng sức mà mút vào, muốn hấp thụ càng nhiều hương thơm.
+ Uông Giai Trừng giãy dụa, đối với Hạ Thiên Cơ cô không có hảo cảm, người đàn ông mà cô muốn gả cho chính là Hạ Thiên Triệu, mà hắn như thế nào lại mạo phạm cô, nếu cô không phản kháng, như vậy về sau sẽ càng nguy hiểm.
+ Nghĩ đến đây, cô dùng sức cắn, hung hăng cắn một cái vào đầu lưỡi của hắn. (tất cả nhà dùng một phút mặc niệm cho Uông Giai Trừng đi là vừa)
+ “A. . . . . . . . . . . . . . . .” Quả nhiên, Hạ Thiên Cơ ngay lập tức nhả ra, lớn tiếng nhịn đau mà nói: “Thật độc ác, bổn thiếu gia thích!”
+ “Tôi không thích anh!” cô lớn mật đáp lại
+ “Uông Giai Trừng, cô chờ đấy, tôi sẽ khiến cô phải thuộc về tôi!” Hạ Thiên Cơ mang theo một tia dục hoả mà nói.
+ “Anh nằm mơ.” Đang nói, cô thừa dịp hắn không để ý, dùng giày cao gót hung hăng mà đạp cho hắn một cước vào ống chân hắn, nhanh chóng chạy đi.
+ “A” Hạ Thiên Cơ nhịn không được lại kêu ra một tiếng đau đớn, vuốt phía chân còn đau mà phát ra một câu thô tục.
+ “Uông Giai Trừng, tôi sẽ có được cô!” Hắn thề, chính hắn cũng không biết vì cái gì, nhìn thấy cô gái này, lại có một loại dục vọng mãnh liệt muốn giữ lấy ( cả nhà chơi trò đoán đề đi, liệu Uông Giai Trừng có phải là điểm dừng chân cuối cùng của bạn Hạ Thiên Cơ? Đoán đúng được quà ^^)
+ Khi hắn nghe được có khả năng cô trở thành chị dâu hắn, thế nhưng tâm tình hắn có chút tức tối, thậm chí muốn nổi giận.
+ Mà giờ phút này, Uông Giai Trừng càng cấp bách muốn biết khối ngọc bội cùng Hàn Nhất Nhất đến tột cùng là có quan hệ gì?
+ Trong căn phòng khách rộng lớn, đèn pha lê dưới ánh sáng mặt trời chiếu vào phát ra quang mang chói sáng, Hàn Nhất Nhất ngồi bên bàn cơm, một mình lặng lẽ ăn những món ăn mà A Thất chuẩn bị cho mình.
+ Trải qua lần trúng độc kia, đồ ăn của cô đều được A Thất kiểm tra nghiêm ngặt. , không có vấn đề gì mới đưa đến cho cô ăn.
+ “Hàn tiểu thư, Uông tiểu thư đến thăm cô.” A Thất đứng ở một bên, nho nhã phục vụ chu đáo.
+ “Nhất Nhất!” Cô ta lộ ra một nụ cười lấy lòng.
+ “Giai Trừng!” nhìn thấy Uông Giai Trừng lại tìm đến mình, lòng của cô cũng ít nhiều được an ủi, bởi vì cô nghĩ vì Hạ Thiên Triệu mà Uông Giai Trừng sẽ không bao giờ thèm để ý đến cô nữa.
+ Uông Giai Trừng khẽ nhíu mi, có chút ngây ngốc, như là đang suy nghĩ cái gì.
+ “Làm sao vậy? Giai Trừng, vì cái gì ánh mắt của cậu lại kỳ quái như thế? Trên người mình có cái gì bị bẩn sao?” Con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô, bình tĩnh mà chớp động .
+ “Không có gì, mình chỉ là nhìn thấy cổ cậu trống trơn, giống như thiếu cái gì đó.” Cô ta như vô tình nói, giống như thật sự không liên quan.
+ “A, cái kia. . . . . .” Tay cô đột nhiên có chút mất tự nhiên mà buông ra xoa cổ chính mình, miếng ngọc mẹ đeo cho cô từ nhỏ đã mất.
+ “Mình nhớ rõ cậu vẫn mang theo một miếng ngọc bội mà, hơn nữa cậu coi như bảo bối ý, sao đột nhiên lại không đeo nưa?” Đôi mắt to của cô ta lóe sáng, ngây thơ như đứa nhỏ, nhìn không ra có gì không ổn.
+ “Miếng ngọc bội kia lần trước mình tắm có gỡ xuống, đặt ở trong phòng, hôm nay quên không