Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
tình đại tiểu thư đến mức nào, ở trước mặt Hạ Thiên Triệu hắn cũng sẽ trở nên nhu thuận như mèo con, đương nhiên, ngoại trừ Hàn Nhất Nhất có sẹo với Tần Mạch Li bây giờ.
Hàn Nhất Nhất chính là giống máy móc, hắn nói cái gì thì làm cái đó, một lòng quyết định dùng chiến tranh lạnh đấu tới cùng.
Hạ Thiên Triệu nhìn thái độ của cô, nghĩ xem cô ta có thể kiên trì tới bao giờ. Hắn ngược lại muốn canh chừng xem người phụ nữ này có nhược điểm gì để mà túm lấy.
“Vợ yêu à, tiếp theo chúng ta sẽ làm bù một hôn lễ kiểu Tây, em chắc chắn với tâm trạng như thế này có thể đi chứ?” Hạ Thiên Triệu một bộ tốt bụng nói.
Hàn Nhất Nhất im lặng gật đầu một cái, sau đó dùng giọng điệu lạnh như băng phun ra hai chữ: “Có thể.”
Tuy rằng cho Hạ Thiên Triệu không phải một hai lần, hơn nữa cô là vợ của hắn, cô nên có nghĩa vụ này, thế nhưng cô chán ghét hắn đưa ra quy định cho cô, hy vọng hai người không phát sinh quan hệ gì. Mà thực tế hắn vĩnh viễn đều là người vi phạm quy tắc.
“Tần Mạch Li, cô đừng tưởng rằng tôi sẽ vẫn nhường nhịn cô, tôi dám cam đoan, nếu cô vẫn cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ khiến cô không lấy được bất cứ thứ gì từ tôi hết”, hắn nhỏ giọng nói bên tai cô, thanh âm cực kì lạnh lùng, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười sáng lạn như trước.
Thân thể Hàn Nhất Nhất cứng đờ, nhưng rất nhanh phản ứng lại, cô thì có gì để hắn uy hiếp. Nhìn gương mặt tươi cười vô cùng tà mị của hắn, trong xương cốt lại âm hiểm, lãnh khốc đến vô cùng.
Thấy Hàn Nhất Nhất không nói gì, trong mắt Hạ Thiên Triệu dần dần hiện lên một tia giảo hoạt.
"Nếu cô cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không có vấn đề gì mà nói, hiện tại chúng ta có thể trở về thành phố F, làm thủ tục ly hôn, về phần tiền đền bù, tôi sẽ ký chi phiếu cho cô, chỉ cần cô không có lòng tham cùng phung phí, vẫn đủ cho cô sống hết kiếp sau." Hắn nhớ rõ, cô đã từng nói, cô gả cho hắn là bởi vì tiền.
Khuôn mặt lãnh đạm của Hàn Nhất Nhất dần dần có chút thay đổi.
Nhìn thấy khuôn mặt nghiền ngẫm của Hạ Thiên Triệu cô biết tên đàn ông này đang tính toán gì, tìm cách uy hiếp cô bắt cô đi vào khuôn khổ.
Ánh mắt cô nhìn hắn giống như có thể giết người, hai người cứ như vậy mà đối diện nhau.
Hàn Nhất Nhất hiểu được, nếu chính mình kiên trì, như vậy cuối cùng kẻ bại trận cũng chỉ có thể là cô, nếu như vậy, chỉ có thể cùng hắn tiếp tục diễn trò.
Chậm rãi, chậm rãi. Trong ánh mắt cô trào ra một tràng cười.
"Chồng à, anh nghĩ nhiều quá rồi, chỉ là đêm qua em quá mệt mỏi, hiện tại không muốn nói chuyện mà thôi." Ngay sau đó, cô miễn cưỡng nở một nụ cười ngọt ngào, lúm đồng tiền lại càng sâu.
"Hàn Nhất Nhất . . . . ." Không hiểu sao, miệng của hắn bất giác thốt lên ba chữ này, rất nhẹ, nhưng vẫn bị Hàn Nhất Nhất nghe thấy, cô giật mình, chẳng lẽ hắn nhận ra cô?
"Không có khả năng." Hàn Nhất Nhất ở trong lòng nói với chính mình, nhất định là mình nghe lầm rồi.
"Nhất Nhất. . . . . ." Hắn nhẹ nhàng mà gọi, đột nhiên một tay đem cô ôm vào trong ngực.
Cô trợn to hai mắt, trong lòng có thứ gì đó bị khơi lên.
Cô nhẹ nhàng mà giãy người, nhưng hắn ôm quá chặt, tựa như sợ cô biến mất.
"Hạ Thiên Triệu. . . . . ." Cô thử gọi hắn.
"Đừng đi!" Hắn càng dùng sức đem cô nhu tiến vào trong ngực chính mình, như là đang chìm trong mộng ảo, ngay tại một khắc kia, hắn thật sự cảm thấy Tần Mạch Li chính là Hàn Nhất Nhất, hai người giống nhau chính là lúm đồng tiền, khi cười rất giống nhau, còn ánh mắt của hai người, thậm chí ngay cả mùi hương tự nhiên dịu nhẹ trên cơ thể hai người.
"Anh buông ra!" Hàn Nhất Nhất đẩy mạnh hắn ra, bực bội hét lớn: "Hạ Thiên Triệu, tôi là vợ của anh, không phải Nhất Nhất gì đó mà anh nói, chúng ta đang đi hưởng tuần trăng mật, anh lại gọi tên của người đàn bà khác, anh có ý tứ gì?"
Cô đánh bạo khiêu khích hắn.
"Nếu anh cảm thấy mệt, tôi không miễn cưỡng anh phải cùng tôi, chúng ta có thể tự đi riêng, nhưng là nếu chúng ta cùng một chỗ, vậy thì xin anh hãy tôn trọng tôi, tôi không thích là kẻ thế thân của người khác."
Cô có chút cường ngạnh nói xong, tựa hồ, cô đã buộc hắn đi vào khuôn khổ, hoặc là, trong tiềm thức, cô càng muốn thử một chút xem tình cảm của Hạ Thiên Triệu đối với Hàn Nhất Nhất đến tột cùng là như thế nào, là hận cô đã chạy trốn hay vẫn là hoài niệm?
"Câm miệng, không cho phép cô gọi tên của cô ấy!" Hắn tựa như một đấng quân vương hỉ nộ vô thường, đột nhiên lạnh lùng như băng băng, lại đột nhiên nóng bỏng như lửa.
Hàn Nhất Nhất là cấm kỵ của hắn, ai cũng không thể nhắc đến.
Vẻ mặt lạnh lùng bất động thanh sắc của hắn, làm cho Hàn Nhất Nhất có chút kinh ngạc, cô cũng không có tiếp tục nói tiếp, xem ra hắn đối với Hàn Nhất Nhất có mâu thuẫn rất sâu, Hạ Thiên Triệu cô vẫn không nên chọc vào là hơn.
Cứ như vậy, xe thực yên lặng mà chạy đến giáo đường, mặt hai người đều không chút biểu tình xuống xe
"Đi thay