Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
lễ phục!" ngữ khí của hắn mang vẻ mệnh lệnh.
"Không, chồng yêu à, cứ đơn giản như vậy là được rồi!" Cô tận lực làm cho thanh âm của chính mình trở lên bình tĩnh một chút, cứ cho là cô có phẫn nộ, nhưng cô không muốn cứ nặng nề mãi như vậy, hơn nữa người đàn ông này hỷ lộ vô thường khó mà đoán trước được.
"Nếu vợ yêu của anh cảm thấy đơn giản cũng tốt, vậy đơn giản là được!" Nói vừa xong, hắn trực tiếp lôi kéo tay cô bước đến giáo đường, không có chút nào mang vẻ lịch sự nho nhã của thân sĩ cả.
Trước đây không phải là nữ kéo tay nam đi vào sao? Chỉ có tên đàn ông bạo người này mới thô bạo đến thế.
Giáo mục đứng ở trước mặt bọn họ, lẳng lặng mà nhìn thánh giá.
Hàn Nhất Nhất đứng ở phía dưới thánh giá nhưng một chút cảm giác đều không có, cô trộm nhìn liếc mắt một cái Hạ Thiên Triệu, thật không ngờ chính là hắn cũng đang nhìn cô.
Khi hắn phát hiện cô có nhìn hắn, hắn lại trừng mắt nhìn cô lườm một cái, ý bảo cô phải làm thực sự
Đối với hành vi này của hắn cô bĩu môi tỏ vẻ phản kháng, trong lòng lại dâng lên một trận vui mừng.
Khi giáo mục hỏi cô có nguyện ý kết duyên cùng hắn hay không, nhìn nhìn lại trang phục của cả hai, Hàn Nhất Nhất đều nhịn không được muốn cười, hai người ăn mặc tùy tiện như thế, cư nhiên dám đứng dưới chân thần thánh mà thề thốt, quả là đã mất hết uy nghiêm.
"Nghiêm túc chút đi!" Hắn dùng cánh tay huých cô một cái.
"Nguyện ý!" Hàn Nhất Nhất đứng thẳng thân mình, ngừng cười, nghiêm túc phun ra hai chữ.
Khi giáo mục hỏi hắn có nguyện ý hay không, Hàn Nhất Nhất nhìn thấy vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, lại nhìn đôi săng đan của hắn, sau đó nghe được hắn nói ra hai chữ nguyện ý .
Rốt cục cô không thể nín được nữa, ha ha cười ra tiếng.
Hạ Thiên Triệu hạ thấp người chào giáo mục, lôi kéo cánh tay Hàn Nhất Nhất chạy mất, chạy đến khi Hàn Nhất Nhất có chút thở không nổi.
"Hạ Thiên Triệu, anh chậm một chút!" cô không theo kịp bước chân của hắn, chỉ có thể thở hổn hển.
"Ai bảo cô không đứng đắn?" Hạ Thiên Triệu tức giận quay lại mắng cô, tâm tình lại một trận thư sướng.
Trang phục của Hàn Nhất Nhất là một áo sơ mi rộng thùng thình, phía dưới là quần dài chấm gót màu xanh lam, ống tay áo sắn cao cùng với cột tà lại làm cho cái eo của cô càng trở lên nhỏ nhắn, thân thể mềm mại, thon thả.
Hạ Thiên Triệu mặc một cái áo T- shirt màu trắng một chiếc quần đùi bằng kaki, dưới chân còn lại là một đôi săng đan, đôi dép này là do chính tay cô chọn cho hắn.
Khi mua, hắn như thế nào cũng không nguyện ý, nhưng là thật không ngờ, cư nhiên hắn vẫn đi, trong lòng nhưng lại một trận mừng thầm.
Hàn Nhất Nhất thật sự không chạy được nữa, buông tay cô ra, dừng lại thở phì phò.
"Sao thể lực của em lại kém như vậy a? Về sau em phải làm sao bây giờ, thân thể này sao chịu nổi …." Hắn cười xấu xa, nhìn thấy cô mệt nhọc, mặc dù có một tia áy náy, nhưng càng nhiều chính là khoái cảm khi chỉnh được người khác.
"Anh là đàn ông, tôi là đàn bà, sao có thể so sánh thể lực hai bên được?" Cô tức giận bất bình, ngực bởi vì vừa mới chạy kịch liệt cùng hiện tại há mồm thở dốc, nhưng lại mơ hồ phập phồng cao thấp.
Hạ Thiên Triệu liếc mắt một cái nhìn qua, thân thể thế nhưng một trận nóng bừng, "Đáng chết” cô gái này sao lại dễ dàng khơi mào phản ứng của hắn đến vậy.
"Em lựa chọn là vợ của tôi thì em phải chấp nhận sự thật này, đi mau!" Hắn có chút không kiên nhẫn được, thân thể bức bối làm hắn không thể thoải mái được.
"Đi đâu? Vì sao phải gấp như vậy?" Hàn Nhất Nhất vì thế ôm oán hận, lúc này mới mới vừa dừng lại, chẳng lẽ tên đàn ông này không thể lo lắng một chút cho phụ nữ sao?
"Không phải em muôn đi xe đạp dạo quanh phố nhỏ sao? Chạy nhanh còn kịp." Hạ Thiên Triệu vừa nói xong đã bước đi.
Hàn Nhất Nhất nhìn thấy bóng dáng người đàn ông này, thật muốn xông lên đá hai cái vào gáy hắn.
Hắn tựa hồ cảm nhận được sau lưng một trận lạnh lẽo, quay người lại, không nói lời nào, tiếp túc kéo tay cô đi về phía trước.
Hàn Nhất Nhất đối với tình huống này có chút tức cười, mặc dù không tình nguyện cho lắm nhưng cũng đành đi theo hắn.
Nhìn một cỗ xe đạp cũ kĩ, Hàn Nhất Nhất hết ý kiến.
“Anh muốn tôi đi cái này sao?” Hàn Nhất Nhất chỉ vào vật “cổ xưa” kia.
“Đúng vậy a, chủ đề của chúng ta là tưởng niệm quá khứ mà, đi cái này là tốt nhất, hơn nữa, xe đạp này chồng em phải tốn một số tiền rất lớn mới mua được đấy”. Hạ Thiên Triệu mặc dù là có chút muốn trêu cợt cô, nhưng xe đạp này quả thực là phải tốn một khoản rất lớn mới mua được, nên biết rằng thời buổi bây giờ chẳng còn ai đi thứ này a.
“Anh đây là muốn tưởng niệm quá khứ hay là muốn mưu sát tôi?”, Hàn Nhất Nhất tức giận trợn mắt trừng hắn.
“Em yêu, chắc em nghĩ sai rồi, mặc dù nó cũ, nhưng về mặt tính năng thì hoàn toàn không có vấn đề gì