XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bá Đạo

Tổng Tài Bá Đạo

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.

t, nhỡ đâu hắn muốn bỏ đứa nhỏ này hoặc bị Uông Giai Trừng biết. Như vậy, Giai Vi muốn sinh đứa bé này thì phải cảnh giác hơn rất nhiều.
“Vâng, con nghe theo mẹ, hết thảy con đều nghe theo mẹ hết!”. Trải qua nhiều chuyện như vây, cô ta cũng chầm chậm bắt đầu kiềm chế bản tính cao ngạo của mình. Tuy rằng cô ta không hiểu vì lý do gì mà không được nói ra, nhưng cô ta tin tưởng mẹ luôn muốn tốt cho mình.
Tin vui này không thể ngờ gì nữa chính là vương bài trong tay hai mẹ con Uông Giai Vi. Bất kể là trai hay gái đều là “giấy thông hành” hết, dù là thiếp, vào được Hạ Gia, cơ hội để đánh bại được Uông Giai Trừng cao hơn rất nhiều.
Tâm tình Uông Giai Trừng cũng không tốt hơn chút nào. Hạ Thiên Triệu cưới vợ thứ chín, trong lòng cô ta vô cùng ghen ghét, bộ dạng xấu xí như thế, dựa vào cái gì mà được hắn cưới về, mà năm đó hắn lại khăng khăng vứt bỏ cô ta.
Vốn dĩ cô ta mới chính là vợ thứ chín của hắn, nhưng cuối cùng giấc mộng ban đầu của cô ta lại hoàn toàn thay đổi, trở thành vợ của Hạ Thiên Triệu là điều cả đời cô đều mơ ước. Dù gả cho Hạ Thiên Cơ nhưng cô ta vẫn luôn chờ đợi cơ hội, cho dù là không có khả năng nhưng cô ta vẫn chờ.
Cô ta mang theo Hạ Chính Dương, giúp thằng bé đẩy xích đu, nhưng tâm tình lại đang suy nghĩ chuyện khác.
“Mẹ ơi, vui quá! cao hơn một chút nữa”, Hạ Chính Dương khanh khách cười lớn.
Cô ta chỉ theo ý nó, bản năng dùng sức đẩy xích đu cao hơn.
“Cao hơn một chút nữa, con muốn nhìn xem thế giới bên ngoài kia” Nó dùng giọng trẻ con của mình, kêu lên vui sướng.
Không chút ý thức, tay Uông Giai Trừng không ngừng tăng thêm lực mà đẩy đi. Căn bản không ý thức được nguy hiểm đang đến gần đứa con trai của mình.
“Uông Giai Trừng!”, đột nhiên một giọng nữ chói tai vang lên, Uông Giai Trừng đột nhiên tỉnh lại, phát hiện con trai đang đu rất cao. Cô ta sợ tới mức khẩn trương che miệng lại, sợ phát ra âm thanh gì dọa đến đứa nhỏ, xích đu đưa qua đưa lại, cô ta liểu mạng túm lấy dây thừng, xích đu theo quán tính bị hất lên cùng với thân thể đứa nhỏ, cũng may cuối cùng cũng dừng lại, Hạ Chính Dương không có chuyện gì ngoài ý muốn.
“Uông Giai Trừng, cô có bị điên rồi không? Chính Dương là một con của cô, chẳng nhẽ cô muốn nó có nguy hiểm gì sao? Cao như vậy, nhỡ nó ngã xuống thì phải làm thế nào?” Ngải Châu Bích vừa đến nhìn một màn kia, tim gan như muốn nổ tung, nếu như bà không nhắc nhở cô ta, Hạ Chính Dương chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không mày gì rồi.
“Mẹ! con xin lỗi, là con nhất thời thất thần không để ý Chính Dương”, Uông Giai Trừng cúi đầu.
“Xin lỗi thì có ích gì, nếu Chính Dương của tôi xảy ra chuyện gì, cô cũng phải chết cùng nó. Đừng tưởng rằng sinh được đứa nhỏ là có thể đứng vững ở Hạ gia. Không chăm sóc tốt cho Chính Dương được, cô cũng phải theo tôi cút đi.” Hạ Chính Dương là khối thịt bảo bối trong lòng của Ngải Châu Bích, ai làm tổn thương nó bà ta liền liều mạng với người đó.
“Bà nội, bà nội! bà không nên mắng mẹ. Đều do Chính Dương không ngoan, tâm tình của mẹ không tốt, ba không để ý tới mẹ nên bà nội cũng đừng hung dữ với mẹ”, giọng nói non nớt Hạ Chính Dương vang lên, lần trước nó tận mắt nhìn thấy ba hung dữ với mẹ, mẹ cúi đầu chảy nước mắt, thế nhưng ba vẫn xoay người rời đi không nhìn đến, nó rất thương mẹ.
“Cô đó, không phải tôi nói cô, con trai cũng đã lớn như vậy rồi, thỉnh thoảng cũng nên ngẫm nghĩ lại, làm sao để mà ở cùng với Thiên Cơ. Nó ở bên ngoài có đàn bà cũng là chuyện bình thường, cô không phải ghen, quan trọng là nghĩ phải làm sao để kéo trái tim nó trở về”, bà ta một chút cũng không cảm thấy được lỗi ở con trai mình, loại chuyện này phát sinh chính là do Uông Giai Trừng không còn lực hấp dẫn nữa.
“Con biết rồi, thưa mẹ!”, ở Hạ gia, cô ta vẫn luôn an phận, không được đắc tội với Hạ phu nhân cũng không được đắc tội với Ngải Châu Bích.
“Nhìn bộ dạng oán phụ của cô bây giờ đi, sao có thể làm cho Thiên Cơ chạm vào được chứ. Tranh thủ thời gian mà ngẫm nghĩ xem mình sai ở chỗ nào, đúng là xui xẻo”, câu sau bà ta nói chỉ cho mình nghe.
Ngải Châu Bích kéo tay Hạ Chính Dương đi vào, để lại Uông Giai Trừng ở lại, tay cô ta gắt gao siết chặt.
………………..
Trải qua một đêm bị tra tấn, Hàn Nhất Nhất đối với Hạ Thiên Triệu “hận” thấu xương tủy, quyết tâm áp dụng thái độ khinh thường với hắn, đây chính là kháng nghị của cô vì thói bạo ngược của hắn.
“Thiếu phu nhân, Hạ Thiếu đang chờ ở bên ngoài, trạm đầu tiên của hôm nay chính là đi đến giáo đường”, một người vệ sĩ đứng trước mặt cô nhắc nhở cô hiện tại phải lập tức xuất phát.
Cô ôm Tiểu Bạch đứng lên, đi thẳng ra ngoài, nhìn thấy Hạ Thiên Triệu, cũng không thèm cười một cái.
“Vợ yêu à, lên xe đi!” Hạ Thiên Triệu biết cô đang giận lẩy, xem ra cô còn sức để đùa giỡn cùng hắn, tinh lực không tồi. Mà hắn trải qua chuyện tối hôm qua càng thêm hứng thú với cô, nhưng có một chút hắn rất không vui, đó là phụ nữ xấu xí này cư nhiên đã không còn lần đầu tiên, hắn không hiểu sao có chút canh cánh trong lòng.
Phải biết rằng, trước kia phụ nữ ở trước mặt hắn, dù là có tính