Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.
”, Hạ Thiên Triệu cam đoan, lòng tin tràn đầy nói.
“Nếu như vậy thì anh cưỡi nó, tôi ngồi đằng sau”, Hàn Nhất Nhất không phải ngốc, bắt cô chở hắn, không đời nào.
“Cũng được, cố gắng hết mình vì vợ yêu, anh rất sẵn lòng!” Hạ Thiên Triệu nở nụ cười tựa như ánh mặt trời rực rỡ, khiến Hàn Nhất Nhất lại hoài nghi một lần nữa, một người đàn ông có nụ cười như vậy sao có thể đê tiện thế chứ.
Hạ Thiên Triệu rất sung sướng ngồi lên, đồ chơi này khi còn bé hắn từng cưỡi qua, sau này lớn lên toàn đi xe hơi sang trọng, không nghĩ rằng vẫn còn cơ hội để đi nó một lần nữa.
“Mau mau ngồi lên!” hắn ra lệnh nói.
Cùng với một người đàn ông thế này diễn trò thật đúng là thống khổ, một hồi này dịu dàng, một hồi tới ngọt ngào, hồi tới vận động, hồi nữa bạo ngược, hồi sau nóng nảy…. Hàn Nhất Nhất cảm giác mình lựa chọn thoả hiệp cùng hắn hoàn toàn sai lầm rồi.
Chuyện từng bước từng bước phát triển, càng lúc càng không thể chịu được.
Cô nhảy lên phía sau ngồi, không tình nguyện túm lấy một góc áo T-shirt của hắn.
“Ngồi cho vững!”, lời của hắn vừa mới nói xong, chân đạp mạnh, Hàn Nhất Nhất vì mất thăng bằng, cả người như muốn ngã về phía sau.
“Ah…..”, cô thét lớn một tiếng, hai tay lập tức ôm chặt hông hắn, “Hạ Thiên Triệu, anh điên rồi sao? Chậm một chút!”
“Ha ha……….Đi nào!”. Trong lòng Hạ Thiên Triệu đột nhiên hưng phấn hẳn, đã lâu lắm rồi hắn không được chơi đùa thoả thích không chút kiêng kị như hôm nay, trong cuộc sống của hắn trừ kiếm tiền thì chỉ còn kiếm tiền, dường như chưa từng chấm dứt.
Hắn vui vẻ tươi cười, tựa hồ cũng lây sang cô.
“Chậm một chút! Đừng nhanh như vậy, cẩn thận trước mặt!”, cô ở phía sau hô to gọi nhỏ, gió không ngừng thôi bên tai, ánh mặt trời rơi trên hai người họ, thật ấm áp.
“A, phía trước có ổ gà, anh cẩn thận” Hàn Nhất Nhất sợ hãi kêu lên.
“Tần Mạch Li, cô nhát chết quá đấy!” Hạ Thiên Triệu lớn tiếng, người phụ nữ này hô to gọi nhỏ như vậy, là đang cố ý làm ảnh hưởng đến hắn sao?
“Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh đó” tay cô dùng sức túm chặt, nhéo được khối bắp thịt của hắn, cười đến sung sướng.
“Tần Mạch Li, cô muốn chết sao?”, người phụ nữ này lại dám nhéo hắn.
“Ha ha, anh cứ chạy như bay về phía trước đi, để coi lúc bị thương ai nặng hơn!” cô cũng không tin cô bị nặng hơn hắn, cô cứ ôm chặt lấy hắn sống chết không chịu buông tay, xem hắn làm sao bây giờ.
Hai chân cô đung đưa, vui vẻ kêu to, hai người dường như cũng rất thả lỏng, thật ra chỉ cần buông xuống những thành kiến với đối phương, sẽ phát hiện đối phương cũng có rất nhiều ưu điểm.
Mang theo bảy phần diễn trò, ba phần suy tư, hai người cứ như vậy không kiêng nể gì dạo chơi khắp ngõ to phố nhỏ ở La Mã cổ, ăn những món ăn vặt bên đường mà cả đời này Hạ Thiên Triệu chưa từng ăn
"Anh thực ngốc, mấy thứ này cũng không biết ăn thế nào."
"Chưa thấy ai ngốc như thế, mấy trò này cũng không biết chơi!"
Mỗi khi chơi gì đó xong, Hạ Thiên Triệu cũng sẽ "Ác ngôn" giống cô, thậm chí "Quyền đấm cước đá", hai người kẻ chạy người đuổi theo.
Những ngày này, đáng thương nhất phải nói đến lái xe của Hạ Thiên Triệu, hai người đi xe đạp gì đó, hắn phải lái xe chầm chậm đi sau như bảo vệ, sau đó là làm chỗ trút giận cho ai kia.
Nhưng nhìn thấy hai người có thể vui vẻ như thế, A Toàn cảm thấy mình cũng rất vui vẻ, phải biết rằng Hạ thiếu rất ít khi có thể vui vẻ cười như vậy.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bóng đêm, trên dòng sông lớn, một du thuyền xa hoa du hành trong lòng sông.
Hàn Nhất Nhất cùng Hạ Thiên Triệu cứ như vậy mà ngồi nhìn nhau, trong du thuyền ánh sáng huyền ảo của nến, vì muốn giảm bớt không khí ám muội khó xử hai người chỉ có thể uống rượu.
Khuôn mặt Hạ Thiên Triệu dưới ánh nến mờ ảo tràn ngập hấp dẫn, môi mỏng mị hoặc Hàn Nhất Nhất cảm thấy nó thật nguy hiểm.
Vội vàng đứng dậy, hướng về phía bên ngoài du thuyền đi đến.
"Tên A Toàn đáng chết này, muốnlàm gì chứ!" Hạ Thiên Triệu cũng có chút không được tự nhiên, hoàn cảnh cùng bài trí như vậy, làm cho hai người đang diễn trò cùng suy tư bỗng nhiên như bị hiện nguyên hình.
A Toàn cũng chính là muốn có một cái kết viên mãn cho hai người mà thôi, cảnh đêm đẹp như vậy, lãng phí thì rất đáng tiếc, cho nên hắn sai người chuẩn bị một du thuyền, bên trong có giường, có bàn ăn nhỏ, hai cái ghế dựa, trên bàn có một chai rượu đỏ cùng hai cái ly, còn lại tất cả đều dùng hoa bách hợp trang trí, còn có ánh nến tràn ngập.
Hàn Nhất Nhất thừa nhận, khi cô bước chân vào du thuyền, cô cảm thấy bản thân thực bối rối, hoàn cảnh như vậy với cô mà nói là điểm yếu trí mạng, trong khung cảnh này tất cả mọi cô gái đều giống nhau, rất thích, thích lãng mạn, thậm chí cũng sẽ ảo tưởng có được tình yêu lãng mạn như vậy.
Gió đêm thổi tới, Hàn Nhất Nhất cảm thấy có chút lạnh, cánh ta