Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
ời Hạ Thiên Triệu, bác có phần khinh thường và mỉa mai.”
“Cháu biết, nhưng phu nhân, cháu yêu Thiên Triệu, thật sự không liên quan gì đến tiền, cháu cũng có thể cùng anh ý chịu khổ cả đời.” Cô ta kiên định trả lời, trong mắt không có một chút hoài nghi.
“Nếu cháu quyết định yêu con bác, vậy cháu phải hy sinh rất nhiều, cháu có thể làm không?” Hạ phu nhân bắt đầu chuyển đề tài, bà thấy cô gái này là thật lòng yêu Hạ Thiên Triệu, nhưng bà cũng rõ, con trai của bà rất khó sẽ yêu cô gái giống như Uông Giai Trừng.
“Cháu không sợ hy sinh, cháu sẽ nghe theo lời bác gái.” Cô ta lễ phép nói.
“Bác chỉ là mẹ của Thiên Triệu, Thiên Triệu muốn kết hôn với dạng đàn bà nào, bác sẽ không can thiệp. Cho nên rất nhiều lúc cháu phải dựa vào chính mình, dù sao cháu phải cùng rất nhiều phụ nữ tranh một người đàn ông, muốn đánh bại những người đó không phải dễ dàng.”
“Vâng, cháu biết, hiện tại còn có vài đối thủ mạnh, cô người mẫu xinh đẹp Kily và ngôi sao ca nhạc Ngô Tịnh, gần đây Thiên Triệu tìm nhiều nhất là hai bọn họ.” Cô ta khẽ ngã lòng.
“Ha ha…” Bà khẽ bật cười
“Bác gái, chẳng lẽ cháu nói sai rồi sao?” Nhìn Hạ phu nhân cười, Uông Giai Trừng có chút căng thẳng.
“ Bọn họ đều là gặp dịp thì chơi, cho dù lấy về cũng sẽ không vượt quá ba tháng, cháu phải cẩn thận, cõ lẽ là một người khác.” Bà giả bộ hời hợt.
“Chẳng lẽ gần đây Thiên Triệu đổi bạn gái mới sao?” Uông Giai Trừng căng thẳng.
“Không có.” Hạ phu nhân trả lời thẳng.
“Vậy…”
“Ở biệt thự con bác, rất ít đàn bà có thể ở đó vượt quá ba ngày.” Hạ phu nhân nói xong nhẹ nhàng mà uống một ngụm cafe.
“Bác gái, không phải… điều đó không thể!” Uông Giai Trừng không muốn tin. Mặc dù trong lòng cô ta có lẽ là trước đây đã hoài nghi, nhưng cô ta không muốn chấp nhận sự thật như vậy xảy ra, cô ta tình nguyện chọn giả vờ ngốc.
“Cháu là người thông minh, hẳn là cháu hiểu được.”
“Nhất Nhẩt từng nói với cháu, cô ý không thích Thiên Triệu.”
“Tuy rằng bộ dạng Hàn Nhất Nhất không bằng cháu. Nhưng trên người cô ta cũng có điểm hấp dẫn đàn ông, con bác sẽ không vô duyên vô cớ đem một cô gái giữ ở bên người. Chỉ có hai lí do. Một là yêu cô ta, hai là lí do khác…” Bà cố tình muốn Uông Giai Trừng hứng thú.
“Vậy một lí do khác đâu?” Uông Giai Trừng cầm chặt cốc cafe, tay lập tức run rẩy.
“Một lí do khác chính là… nó yêu cô gái kia, nhưng bản thân không biết hoặc là không muốn thừa nhận, giống như cháu không muốn chấp nhận Hàn Nhất Nhất quyến rũ con bác.” Hạ phu nhân nhìn thấu tất cả, tuy rằng bà không dám khẳng định Hạ Thiên Triệu có trăm phần trăm yêu Hàn Nhất Nhất hay không. Nhưng bà dám khẳng định là Hàn Nhất Nhất nhất định có vài điểm hấp dẫn, mà Hàn Nhất Nhất tính tình lạnh lùng, làm cho con bà nhất thời chinh phục không được mà thôi.
Mặc kệ như thế nào, Hàn Nhất Nhất đều đã là tình địch của Uông Giai Trừng. Hơn nữa bà phải làm cho bọn họ trở thành tình địch. Như vậy bà mới có kết quả mong muốn.
“Cháu và Nhẩt Nhất là chị em, cô ý từng nói không thích Thiên Triệu, cô ý đã đồng ý với cháu, muốn giúp cháu gả cho Thiên Triệu.” Cô ta lẩm bẩm tự nói.
“Giúp thế nào? Cô ta giúp cháu cái gì?” Hạ phu nhân tò mò hỏi lại.
“Cô ấy….” Trong lòng Uông Giai Trừng thực ra rất hiểu. Lâu như vậy, Hàn Nhất Nhất cũng không giúp cô ta, cũng không giúp cô ta vào biệt thự. Còn có sáng ngày đó, cô thấy chuyện xảy ra giữa Hạ Thiên Triệu và Hàn Nhất Nhất, vậy mà Hàn Nhất Nhất còn là nước sốt cà chua dính vào.
“Cháu từ từ nghĩ lại đi, bất kì lúc nào muốn uống cafe đến Hạ gia tìm bác!” Tay bà nhẹ nhàng đặt ở tay cô ta, giảm bớt lo lắng trong lòng cô ta.
Trong phòng bệnh viện tư gia xa hoa.
“Ông, ông đã đến rồi!” Ngải Châu Bích lập tức cười, mặt nghênh lại.
Hạ Trảm Bẳng hé mặt ra, con gái liều lĩnh này, cho ông vô số họa. Đôi khi ông thực hận không thể một phát súng bắn chết cô ta quên đi.
“Ông, lần này Băng Băng bị thương rất nặng, nhất định phải thay nó dạy bảo cho tốt, bằng không Băng Băng chúng ta oan ức quá.” Ngải Châu Bích lấy tay lau khóe mắt, đau lòng không thôi.
“Dạy bảo? Tôi dạy bảo trước yêu nghiệt này đã.” Hạ Trảm Bằng đi đến giường bên cạnh, giận dữ nói.
Hạ Băng ngẩng mặt lên, lạnh lùng nhìn cha tức giận, một câu cũng không nói.
“Băng Băng, con làm sao vậy?” Ngải Châu Bích nhìn tình trạng con gái, không biết nguyên nhân.
“Hạ Băng, con trai Trần thị đã chết, nghiệp trướng này sớm hay muộn sẽ tính trên đầu của con, lần này mẹ không giúp được con.” Lúc Hạ Trảm Bằng nghe được tin này, phẫn nộ nghiến răng, chơi cái gì không tốt, tự nhiên chơi trò chơi tốc độ. Cho dù bản thân chưa chết, nhưng đã kéo theo một người chịu tội thay.
“Ông, tay Băng Băng cũng gãy xương, ít nhất cũng phải nằm ở trên giường một tháng, bọn chúng biết sai rồi. Hơn nữa nếu con trai Trần thị kia không lôi kéo Băng Băng đi chơi, cậu ta làm sao chết, Băng Băng chúng ta làm sao phải bị thương đâu?” Ngải Châu Bích đứng ở bên con gái, đổ tất thảy lỗi cho Trần Hướng.
Hạ Trảm Bằng tát một cái lê