Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
br>“Tô Tô không phải là bạn gái của tôi, nhưng nếu cậu muốn theo đuổi cô ấy, ít nhất cũng phải có sự đồng ý của tôi”. Tôi đột ngột quay lại nói.
Trên đường đến chỗ đậu xe, Tô Tô cúi đầu không nói gì, dường như trong lòng nặng trĩu tâm sự.
Đêm trong trường, âm thanh xào xạc có hơi lạnh lẽo.
“Tô Tô, vui lên đi”. Trình Lộ nói với Tô Tô, “Những việc như thế này, quen rồi thì sẽ không sao. Không phải chị nói rồi sao, hồi Hiểu Ngưng còn đi học, còn có anh chàng nhảy sông vì chị ý là gì?”.
“Sao lại kéo tớ vào đây?”. Hiểu Ngưng hơi không hài lòng.
Tôi cười gượng gạo, lòng thầm nghĩ chắc đây là phiền phức của những người đẹp.
“Anh Tiểu Mân, em không thích anh ta”. Tô Tô đột nhiên tỏ rõ thái độ của mình, ngẩng đầu nói với tôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé trong bóng đêm càng trở nên đẹp đẽ, vầng trán tròn tròn thuần khiết như trẻ con, còn những lọn tóc bóng mượt phản chiếu ánh đèn lại giống như một tấm lụa đẹp, phủ lên hai má của cô bé.
“Nếu cậu ta còn làm phiền em, em cứ nói với anh”. Tôi nhẹ nhàng xoa trán cô bé, nói.
Tô Tô lắc đầu: “Không sao đâu, thường ngày em cũng không ở trong trường”.
“Điểm này anh cũng khá đàn ông đấy”. Trình Lộ ở bên cạnh khẽ nói. © Từ miệng của Trình Lộ thốt ra một câu tán dương mà trăm năm khó thấy.
“Chúng ta về đi, Tô Tô, em còn phải tắm chung với bọn chị nữa chứ?”. Linh Huyên đột nhiên thúc giục nói.
“Đúng rồi, hôm nay em phải tắm cùng các chị!”. Tô Tô ngay lập tức trút bỏ những việc không vui, vui vẻ nói.
Tôi cười cười, mở cửa xe, để cho bốn người họ ngồi lên, sau đó, trong ánh đèn đường mờ ảo, chúng tôi nhẹ nhàng rời khỏi Học viện Thương mại Hoa Đông vừa yên tĩnh lại vừa huyên náo này. Về đến chung cư đã là chín giờ tối. Vì buổi tối chỉ ăn chút ít điểm tâm hoa quả, cả năm người chúng tôi đều thấy đói bụng, thế là Linh Huyên xuống bếp, nấu cho chúng tôi vài món để chống đói.
“Ừm, đồ ăn ở bên ngoài có ngon đến mức nào cũng không sánh được với đồ mà chị Linh Huyên nấu!”, về đến chung cư, Tô Tô quên hết mọi việc không hay, dáng vẻ lại hoạt bát đầy sức sống, tay cầm chiếc sandwich, bơ dính quanh miệng, nói.
“Lương Mân, không ngờ anh đánh nhau cũng giỏi như vậy”. Linh Huyên ngồi cạnh tôi, quay sang nói.
“Cái đấy không phải là đánh nhau, mà là tán thủ”. Tôi giải thích.
Hiểu Ngưng từ trong phòng tắm gọi cả bọn vào, tôi đang chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi, Tô Tô đột nhiên kéo tôi lại: “À, suýt thì quên, đồ hôm nay mua cho anh này!”.
Cô bé cúi xuống tìm trong đống túi quanh chân mình, rồi lôi ra một cái hộp: “Ten ten ten tèn! Anh Tiểu Mân, mua cho anh đấy!”.
Tôi nhận lấy, nụ cười vụt tắt. Thì ra, cái cô bé mua không phải là cái gì khác mà là “bộ sản phẩm dành cho năm tuổi” gồm hai chiếc quần lót và hai đôi tất màu đỏ.
“Anh Tiểu Mân, anh mở ra xem đi, xem xem size có vừa không?”. Tô Tô nhìn tôi đầy hy vọng, nói.
“À… Cảm ơn!”. Tôi cầm cái hộp, lòng thì nghĩ chẳng nhẽ mình phải nói cả size của mình cho cô bé.
“Mở ra xem đi mà!”. Tô Tô nũng nịu giục.
“Được rồi, được rồi”. Tôi bị cô bé nũng nịu đến mức không thể từ chối, chỉ còn cách mở ra.
Size của chiếc quần lót không nhỏ, chất liệu cũng khá thoải mái, chỉ có điều phía trước quần có thêu một chữ “phúc” màu vàng rất to, làm tôi không khỏi toát mồ hôi hột, trán lạnh toát.
“Ha ha ha ha!”. Nhìn thấy điệu bộ lúng túng của tôi, Trình Lộ cười lớn.
“Tô Tô nói năm nay là năm tuổi của anh, nhất định phải mua cho anh đấy”. Linh Huyên ở bên cạnh giải thích.
“Được rồi, cám ơn nhé!”. Tôi hơi có chút ngại ngùng. Tuy không tin vào mấy thứ đồ này, nhưng dù sao cũng là tâm ý của Tô Tô.
“Anh Tiểu Mân nhất định phải mặc đấy! Thứ hai em sẽ kiểm tra!”. Tô Tô chu môi lại, nhìn tôi nói.
“Cái này… anh giữ để làm kỷ niệm thôi không được à?”. Tôi khéo léo hỏi.
“Mua rồi thì phải mặc chứ!”. Tô Tô nhìn tôi, rồi quay đầu nhìn Trình Lộ, “Anh xem, chị Lộ Lộ cũng mặc đấy!”.
“Đừng nói linh tinh… Chị làm gì có…”, vốn đang đứng ngoài xem kịch hay, Trình Lộ bỗng nhiên trở nên căng thẳng.
“Có mà có mà, em nhìn thấy chị Lộ Lộ có treo ở bên ngoài cửa sổ phòng chị ấy. Bằng ren và có hoa ở bên cạnh, cả quần lót đỏ và áo ngực đỏ đều có”. Tô Tô nói chắc chắn.
“Cái này…”. Trình Lộ không thể biện minh gì thêm, cắn môi, không biết nên nói thế nào.
“Ha ha ha!”. Lần này đến lượt tôi cười lớn. Cứ nghĩ đến Trình Lộ đầy kiêu ngạo mà lại mặc quần lót và áo ngực màu đỏ, tôi không thể nào nhịn được cười.
“Đồ xấu xa, cút vào trong phòng cho tôi, chúng tôi phải đi tắm rồi!”. Mặt Trình Lộ đỏ dừ, chỉ hận một nỗi không thể ném nửa cái bánh sandwich đang ăn dở vào mặt tôi.
Tôi tránh ánh mắt hình viên đạn của cô ta, cầm “bộ sản phẩm dành cho năm tuổi” đi về phòng, lại lấy phong bì mà thầy chủ nhiệm khoa đưa cho, đổ những bức ảnh bên trong lên bàn ra xem, dần chìm vào hồi ức của những ngày tháng trước đây.
Mình năm ấy, Cố Sảnh năm ấy… Tôi càng xem càng đau lòng, đặt bức ảnh trong tay xuống, đi ra phòng khách rót nước uống. Đột nhiên, từ phòng tắm bên cạnh vọng ra tiếng họ đang nô đùa.
“Mấy ngày không