The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

vui, hãy lên đây”. Tay chơi trống nói. Người hát chính Vạn Lý lùi về phía sau, khoanh tay, chỉ cười.
Tô Tô kéo cánh tay tôi, do dự nhìn lên sân khấu.
“Lên đi kìa!”. Không biết là cậu sinh viên nào xúi.
“Lên đi!”. “Lên đi!”.
Những tiếng hô lộn xộn ngày càng nhiều.
Tô Tô càng nắm chặt cánh tay tôi, lắc đầu nguây nguẩy.
“Lên đi… Lên đi…”. Những tiếng hô nhốn nháo, dần trở thành tiếng đồng thanh.
“Tôi không lên!”. Cuối cùng không chịu nổi áp lực, Tô Tô hét to lên một tiếng, trốn sau lưng tôi.
“Ồ…”. Mọi người ồ lên.
“Tô Tô cô ấy có bạn trai rồi, Tam công tử cậu bỏ cuộc đi!”. Không biết là ai hét lên.
Những tiếng hô láo nháo tương tự mỗi lúc một nhiều.
Bây giờ tôi mới biết, hóa ra tay chơi trống trong ban nhạc của Vạn Lý chính là “Tam công tử” được mọi người bàn tán. Cậu ta bỏ ra số tiền lớn thu hút các sinh viên tới tham dự, mục đích chính là muốn tỏ tình với Tô Tô trước mặt mọi người.
Lúc này, cho dù ánh đèn mờ nhạt, tôi cũng nhìn thấy được sắc mặt ngày càng khó coi của “Tam công tử” trên sân khấu.
“Từ bỏ đi, Tô Tô không muốn lên đó!”. Một cậu sinh viên ở gần sân khấu lại đổ thêm dầu vào lửa, nói một câu.
Tam công tử đáp micro về phía cậu sinh viên đó, rồi nhảy xuống nhanh như tên bắn, đẩy đám đông ra, xông về phía tôi và Tô Tô.
Cậu ta nhìn Tô Tô trước, rồi chằm chằm nhìn tôi: “Anh chính là bạn trai của cô ấy?”.
Nhìn thấy dáng vẻ hung dữ của cậu ta, Tô Tô trốn sau lưng tôi, bàn tay nhỏ nhắn níu lấy cánh tay tôi, Linh Huyên, Hiểu Ngưng và Trình Lộ cũng nhanh chóng vây quanh bảo vệ cô bé.
Tôi bình tĩnh nhìn cậu ta: “Tô Tô không muốn lên đó, cậu đừng bắt ép cô bé”.
“Anh là cái quái gì?”, vẻ điềm tĩnh của tôi lại càng kích thích sự phẫn nộ trong cậu ta. Cậu ta giơ tay, đẩy mạnh vào ngực tôi một cái.
Lúc này, người xung quanh đều tụ tập lại, tạo thành một vòng tròn nhỏ kín đặc, làm cho mấy chú bảo vệ vừa đến lúc nãy không có cách nào để chen vào bên trong. Tiếng hô của các chú cũng bị những tiếng bàn tán của sinh viên át đi.
“Tôi cảnh cáo cậu, đừng có động chân động tay bừa bãi”. Trình Lộ không nhịn được, nói. Nhìn thấy biểu hiện của cậu ta lúc này, những ấn tượng tốt đẹp của Trình Lộ về chàng trai này lập tức biến mất, cuối cùng cô cũng hiểu được tại sao Tô Tô không muốn lên sân khấu.
“Sao thế? Không dám nói nữa à? Còn phải nhờ phụ nữ ra giúp nữa cơ à?”. Tam công tử nheo mắt nhìn Trình Lộ, rồi hỏi tôi.
“A Tam, cút ngay về đây cho tôi”. Từ phía sân khấu, Vạn Lý cầm micro, đột nhiên tức giận gào lên.
Tam công tử quay đầu nhìn Vạn Lý, vẫn đứng im tại chỗ, coi như không nghe thấy gì, rồi cậu ta quay đầu lại, tiếp tục trợn mắt nhìn tôi chằm chằm.
“Mày về đây ngay cho tao”. Vạn Lý lại hét lớn. Giọng đã khàn đặc, nhưng trong giọng nói lại chứa đầy sự giận giữ.
“Vạn Lý là bạn của tôi, tôi không muốn cậu ấy khó xử, cậu đi đi. Bây giờ, Tô Tô không muốn có bạn trai cậu đừng có làm phiền cô bé nữa”. Tôi ném lại một câu, rồi quay người kéo Tô Tô, định rời khỏi chỗ này, không muốn đôi co với cậu ta.
“Láo toét!”.
Cậu ta đột nhiên tung nắm đấm về phía tôi.
Á… Người xem hét lên kinh hoàng.
Tôi quay nửa người lại, dùng bàn tay còn đang rảnh rang bắt lấy nắm đấm của cậu ta, cánh tay còn lại vẫn nhẹ nhàng nắm tay Tô Tô.
“Câu lạc bộ tán thủ Học viện Thương mại Hoa Đông, e rằng sinh viên năm nhất, năm hai bọn cậu đều không biết nhỉ?”. Tôi gạt nắm đấm của cậu ta sang một bên, quay hẳn người lại, nhìn cậu ta, chậm rãi nói.
“Anh Tiểu Mân!”. Nghe thấy tên “Câu lạc bộ tán thủ Học viện Thương mại Hoa Đông”, trong đám người xem, không biết là ai hét to một tiếng đầy ngạc nhiên.
“Là anh ấy, đúng thật là anh ấy rồi!”. Vài sinh viên năm ba, năm tư hiếm hoi trong đám đông lần lượt kêu lên. Câu lạc bộ tán thủ đã giải tán sau khi tôi tốt nghiệp không lâu, nên những người nhớ rõ có một câu lạc bộ huy hoàng một thời cũng chỉ có những sinh viên năm ba, năm tư này mà thôi.
“Không biết!”. Cậu ta lại lần nữa giơ nắm đấm về phía tôi.
Tôi một tay gạt nắm đấm của cậu ta ra, lợi dụng quán tính, dùng vai húc mạnh vào ngực cậu ta. Tay còn lại vẫn nắm tay Tô Tô, bảo vệ cô bé.
Người cậu ta bay ra khoảng nửa mét, rơi xuống bên cạnh chân những người đứng xem.
Nhưng người tập bóng rổ như cậu ta cũng khá mạnh mẽ, đang hừng hực định đứng dậy, bỗng từ phía xa một cây đàn ghita bay đến, đập rất mạnh vào người cậu ta.
“Xin lỗi anh ấy ngay!”. Vạn Lý mặt đỏ phừng phừng chạy như bay đến, tức giận nói.
Tam công tử chống tay đứng dậy, cầm ghita lên, đập mạnh xuống đất.
Tiếng dây đàn bị đứt vang lên, chiếc đàn ghita YAMAHA đắt tiền vỡ vụn.
“Tao ra khỏi ban nhạc! Tao tự thành lập ban nhạc riêng!”. Tam công tử trợn mắt lên, hét lớn. Mọi người xung quanh đều ồ lên.
“Mày…”. Vạn Lý tức đến nỗi con ngươi như muốn lồi ra.
“Vạn Lý, em cũng không cần tức giận. Bọn trẻ bây giờ có hiểu lòng biết ơn là gì đâu?”. Tôi ngại không muốn xen vào việc nội bộ của ban nhạc bọn họ, nắm tay Tô Tô, quay người đi.
Những người xem tự động tách ra nhường đường cho chúng tôi.<