XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

quần bó màu đen, làm nổi bật lên đường cong quyến rũ của cặp đùi. Sự kết hợp không theo quy luật bình thường, nhưng không biết tại sao, trong vẻ lơ đãng lại toát lên nét gợi cảm.
“Chị không lạnh à?”. Tôi nhìn cô ấy chỉ đi mỗi đôi dép lê liền hỏi.
“Sao thế, anh còn định đưa tôi đi đâu sao?”. Trình Tư Vy nhìn tôi, hỏi.
“Không phải vậy. Tại sao đột nhiên lại muốn tôi đến uống rượu cùng chị?”. Tôi lại ngắm nhìn kỹ hơn khuôn mặt thanh tú của Trình Tư Vy. Ánh đèn hắt xuống từ những tòa nhà cao tầng bên phố buôn bán phía xa chiếu lên thân thể của Trình Tư Vy, làm người ta nảy sinh một mỹ cảm vượt ra khỏi thế giới thực.
“Mở một chai rượu Lafite 1982, nhưng lại không tìm ra ai uống cùng, nên tôi liền nhắn tin cho anh”. Trình Tư Vy nhìn tôi, “Anh đem gì đến cho tôi vậy?”. [Lafite: Tên đầy đủ loại rượu này là Chaateau Lafite Rothschild, một hãng rượu nho nổi tiếng của Pháp. Một chai Lafite 1982 rất quý và đắt tiền.'>
Tôi cười cười, nhìn cô ấy: “Valentine vui vẻ!”.
“Chỉ mỗi câu ấy thôi?”. Trình Tư Vy nhìn tôi vẻ không bằng lòng. Trong ánh mắt nũng nịu của cô ấy, đồng tử đen láy như viên đá quý chuyển động, không thể tả được vẻ hút hồn của đôi mắt ấy.
Đột nhiên, âm thanh lào xào từ trên đỉnh đầu của chúng tôi vọng xuống.
Trình Tư Vy ngẩng đầu, thấy những cánh hoa hồng từ trên không trung rơi xuống bay đầy mặt đất. Cánh hoa hồng đỏ thắm trong ánh đèn đêm như những bông hoa tuyết bay bay, rất nhanh, đã phủ kín nửa con đường phía trước cửa khách sạn.
Niềm vui đến thật bất ngờ, mắt Trình Tư Vy chợt ngời sáng.
Xong một trận “mưa hoa”, những cánh hoa còn lại lác đác rơi xuống, vẫn không ngừng phiêu diêu trên không trung.






Trình Tư Vy nhìn những cánh hoa rải đều quanh chân mình, đưa tay, đón lấy một cánh từ trên cao rơi xuống, đặt vào lòng bàn tay, rồi nhìn tôi.
“Valentine vui vẻ”. Tôi hướng về phía cô nhẹ nhàng lặp lại.
Trình Tư Vy nhìn tôi, lặng lẽ không nói gì. vẻ mặt cô ấy dần dần tĩnh lại, không rõ là vui sướng hay phấn khích nữa, nhưng tuyệt đối không phải là tức giận. Cặp chân nhỏ trắng ngần của cô ấy giữa một vùng đầy hoa đỏ, trông thật bắt mắt.
“Đêm chưa qua, vẫn tính là ngày lễ Tình nhân, không quá muộn phải không?”. Tôi nhìn cô ấy, nói thêm.
Cánh hoa cuối cùng trên không trung cũng nhẹ nhàng rơi xuống bên chân của Trình Tư Vy.
“Nếu như mỗi người đàn ông đều có một phần trăm sự lãng mạn của anh, thế giới này sẽ không còn phụ nữ phải đau lòng nữa”. Trình Tư Vy nhìn toàn cảnh thành phố sáng đèn phía xa, nhẹ nhàng than một câu.
Ding. Thang máy đã đến tầng thượng.
Trình Tư Vy đi ra khỏi thang máy, giẫm lên tấm thảm đỏ. Dáng đi của cô ấy vô cùng uyển chuyển nhẹ nhàng, mũi chân hơi nhấc lên, khoảng cách bước chân rất nhỏ, từng cử động đều toát lên vẻ quý tộc thanh tao.
Phòng VIP ở ngay đầu cuối cùng của tấm thảm đỏ dài chừng mười mét này, tôi đi theo cô ấy, từ từ ngắm nhìn dáng vẻ của cô. Cũng không biết vì sao, cô ấy không hề giống như những cô “công chúa dòng dõi” giả tạo mà tôi vẫn tưởng tượng.
Trình Tư Vy dùng thẻ từ mở cửa.
Cô nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, bất chợt quay đầu lại, nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh sâu không thấy đáy: “Không say không về”. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sáng lên, như thể tôi phải đồng ý với điều kiện cô đặt ra thì mới được phép vào phòng vậy.
Tôi đi qua cô ấy, đẩy cửa bước vào, cười: “Uống say, tôi về thế nào được?”.
Trình Tư Vy cũng cười, quay người một cách nho nhã, cùng tôi đi vào trong.
Trong phòng, khắp nơi đều là đá cẩm thạch thượng đẳng và các loại gỗ quý thể hiện rõ phong cách nghệ thuật hiện đại. Tôi xem xét qua một lượt, nhận thấy căn phòng Vip này có bốn phòng ngủ, hai phòng tiếp khách một lớn một nhỏ và một phòng ăn đủ cho ba mươi người cùng ăn một lúc.
Do phòng ốc quá lớn, phong cách của đồ đạc trong phòng từ phòng khách đến hai bên chia làm hai loại, bên trái là đồ gia dụng bằng gỗ cao cấp phỏng theo phong cách của châu Âu cổ, bên phải là cách bài trí phòng ngủ kiểu mới theo phong cách điển hình của các quốc gia phương Đông hiện đại, một chiếc giường nước rộng hơn ba mét nằm sát cửa sổ cực kỳ thu hút sự chú ý.
Trình Tư Vy cầm cái điều khiển trên bàn cạnh cửa ra vào, rồi, bức rèm cửa dài chạm đất giống như rèm trên sân khấu tự động tách sang hai bên.
Nhờ trận mưa to đêm qua gột rửa, bên ngoài ánh sao sáng lạn, Trình Tư Vy chầm chậm đi qua bên đó, quay đầu vẫy vẫy tôi.
Tôi nở nụ cười, đến bên cô ấy.
Một bộ sofa với kiểu dáng rất dễ chịu kê sát chiếc cửa sổ trông như một màn hình lớn này.
Phía trước sofa, là một chai Lafite năm 1982 lấp lánh sáng. Chai rượu đã được mở nút, bên cạnh là hai chiếc ly, một chiếc vẫn còn nửa ly rượu.
“Vốn định một mình uống rượu, nhưng lại thấy thế thì vô vị quá, nên mới nhắn tin cho anh”. Trình Tư Vy đi đến bên chiếc sofa, nói với tôi.
Ánh đèn dần tối đi trong sự điều chỉnh của chiếc điều khiển. Cô mở loa ra, bật một giai điệu êm ái. Xem ra, cô ấy là người rất chú trọng không khí.
Khách sạn Hilton dựa