Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
thấy, ngực Tô Tô của chúng ta lại to thêm rồi này!”. Trình Lộ bên trong phòng tắm cao giọng nói.
“Chị Lộ Lộ đáng ghét, lại nói em, em không kỳ lưng cho chị nữa”. Tô Tô nũng nịu nói.
“Đúng đấy, đúng đấy, đúng là to hơn thật”. Không ngờ Hiểu Ngưng cũng lên tiếng.
“Á… Chị Hiểu Ngưng cũng đáng ghét quá! Đừng có sờ nữa! Buồn mà buồn mà!”. Tiếng cười của Tô Tô lanh lảnh như tiếng chuông bạc, tiếp đó là tiếng va chạm của mấy cái chậu rửa mặt vang lên trong phòng tắm.
“Nói ra mới thấy, eo của Hiểu Ngưng nhỏ hơn so với hồi trước đấy, tập luyện thế nào vậy?”. Trong phòng tắm hơi nước bốc lên nghi ngút, tiếng của Linh Huyên vọng ra.
“Cũng không tập luyện gì, dạo này mình để tâm hơn trong chuyện ăn uống thôi. A! Tô Tô! Tay của em lạnh quá!”.
“Ha ha ha, ai bảo vừa nãy chị sờ em?”. Bên trong lại vang lên tiếng cười đắc ý của Tô Tô.
“Haizz, mình không thể nào không ăn mấy thứ đồ ăn vặt linh tinh, nhất là lúc xem phim dài tập. Nếu không, bụng mình cũng không to thế này”. Trong những âm thanh hỗn loạn, tiếng than thở của Trình Lộ nổi lên.
“Lộ Lộ, cậu vẫn đẹp mà. Không so được với Hiểu Ngưng, nhưng so với số đông thì cậu vẫn hơn nhiều. Hiểu Ngưng là cơ thể ma quỷ, không thể so được”. Linh Huyên an ủi.
“Thôi vậy, mười mấy năm nay đều không so được với Hiểu Ngưng… Linh Huyên, cậu gội đầu cho mình với”. Trình Lộ nói tiếp.
“Nói gì đến vóc dáng, mình còn đang ngưỡng mộ chiều cao của cậu đây”. Hiểu Ngưng nói.
Cảm giác này, giống như đột nhập phòng tắm của con gái vậy, tôi đang định trở về phòng mình để tránh việc tâm hồn bị quấy nhiễu, đột nhiên lại nghe thấy Linh Huyên ở bên trong hỏi: “Mọi người nói xem… người như Lương Mân, có khi nào một ngày nào đó sẽ thích con gái không?”.
Bọn họ chắc chắn tưởng tôi đang ở trong phòng, nói đến tôi một cách thản nhiên như không.
“Chị Linh Huyên, chị vẫn chưa từ bỏ à?”. Tô Tô nói một câu nửa như giễu cợt.
“Nếu thế, nhất định tớ không để cho anh ta ở đây”. Hiểu Ngưng lập tức lên tiếng.
“Việc ấy đương nhiên là không được”. Trình Lộ nói luôn.
“Nhưng anh Tiểu Mân rất tốt mà…”. Tô Tô nói.
“Đúng vậy, tớ cũng thấy thật đáng tiếc…”. Linh Huyên cũng nói.
“Mình tắm xong rồi, mình ra ngoài trước đây”. Hiểu Ngưng bảo.
Nghe thấy Hiểu Ngưng sắp ra khỏi phòng tắm, tôi cuống cuồng cầm cốc nước, phi vào phòng mình. Tôi vô tình nghe được câu chuyện trong phòng tắm của bọn họ, nếu như bị Hiểu Ngưng hiểu lầm là tôi cố ý nghe trộm, thế thì tiêu.
Tôi vừa vào đến phòng mình, ngoài phòng tắm liền vọng vào tiếng mở cửa lạch cạch. Tôi có thể hình dung ra cảnh Hiểu Ngưng đi ra khỏi phòng tắm người đầy hơi nước. Suýt nữa thì bị Hiểu Ngưng bắt gặp, tôi không thể không thở phào một hơi. Cho đến nay, sự tin tưởng của Hiểu Ngưng đối với tôi vẫn chưa đủ, tôi lúc nào cũng phải cẩn thận.
Ding ding ding …
Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.
Tôi đi đến, cầm lên, ra là có tin nhắn.
Trình Tư Vy. Trong máy điện thoại hiển thị cái tên này.
Cô ấy lại gửi tin nhắn cho tôi… Lòng tôi hơi trầm xuống, mở tin nhắn ra xem.
Qua đây uống rượu với tôi đi.
Trong tin nhắn, chỉ có bảy chữ. Lúc này đã là mười giờ đêm, nếu như bây giờ tôi đi đến khách sạn Hilton, đến nơi chắc đã là nửa đêm.
Tôi cầm điện thoại, do dự vài giây. Trình Tư Vy… Tôi xem tin nhắn, thầm đọc tên cô ấy, cuối cùng vẫn lấy chiếc áo vest treo trên mắc áo xuống.
Sau một hồi chuẩn bị, tôi lái xe đến cửa chính khách sạn Hilton, đúng mười một giờ đêm. Khu vực quanh đây khá là sầm uất, đèn sáng rực rỡ, biển hiệu xanh đỏ làm mê hoặc lòng người, một chốn nhỏ không có ban đêm trong thành phố lớn Bình Hải.
Cũng có thể là do không muốn không gian xung quanh khách sạn quá ồn ào, khách sạn Hilton không ở trung tâm khu buôn bán mà nằm cách đó một con đường.
Hai bên của khách sạn đều là cao ốc công sở, so sánh thì thấy con phố này yên tĩnh hơn nhiều.
Gửi xe vào trong bãi đỗ, tôi trở lại cổng chính khách sạn Hilton, đứng ở bên ngoài chiếc cửa xoay dẫn vào sảnh lớn lộng lẫy, gọi điện cho Trình Tư Vy.
Đúng như tôi dự đoán, cứ cho là Trình Tư Vy đang uống rượu trong quầy bar, thì cũng không đi quá xa, chắc chắn chỉ ở quán bar quanh đây.
Điện thoại “tút tút” hai tiếng, Trình Tư Vy đã nhấc máy: “Anh đang ở đâu?”.
Giọng cô ấy không lè nhè say rượu như tôi tưởng tượng, ngược lại, vừa dứt khoát vừa rất thanh thoát, sảng khoái.
“Tôi đang ở cửa khách sạn, còn chị?”. Tôi nói
“Tôi đang ở trong phòng, anh lên đi. Phòng Vip trên tầng thượng. Đến thì bấm chuông, tôi sẽ ra mở cửa”. Trình Tư Vy nói.
“Chị xuống đây đi, tôi có cái này cho chị”. Tôi nói với cô ấy.
“ừ… Thế thì đợi chút”. Trình Tư Vy nhanh chóng gác máy.
Vậy là tôi đứng đợi ở cửa, không lâu sau, Trình Tư Vy tay cầm chìa khóa phòng, chân đi dép lê, ra cửa khách sạn.
Cô ấy mặc chiếc áo cánh dơi, vừa tự nhiên vừa tao nhã. Cổ chữ V lớn, để lộ ra xương quai xanh mê hồn, làm cho người mặc trở nên thanh mảnh, hoa văn chéo đầy màu sắc trên thân áo làm cô toát lên vẻ gần gũi và tự nhiên. Bên dưới chiếc áo rộng rãi của cô ấy là chiếc