Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1750 lượt.

ào hai chiếc ly. Rượu nho như tơ lụa đỏ sóng sánh trong ly, mùi thơm thanh nhẹ làm say lòng người, tôi hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy đầu óc như bị mê hoặc.






Tôi lái xe trở về Lam Kiều Hoa Uyển, khi đi qua phòng khách, tôi nhìn thấy Trình Lộ đang nằm trên sofa, đối diện với chiếc ti vi màn hình rộng, vừa xem tiết mục “Làm thế nào để trở thành người phụ nữ ngực nhỏ hoàn mỹ”, vừa cạp cạp snack khoai tây.
“Biết mình béo lại còn ăn!”. Nghĩ đến những lời than thở của Trình Lộ trong phòng tắm tối qua, khi đi qua sofa, tôi buông một câu.
Nghe thấy thế, Trình Lộ giống như chú cún bị dẫm phải đuôi, lập tức quay lại trợn mắt với tôi, rồi to tiếng quát lớn: “Cút! Ai cần anh quản!”.
Vốn chỉ có ý tốt khuyên cô ta đừng để mất dáng, không ngờ cô ta mở miệng ra lại hung dữ như vậy.
Lòng tôi dâng lên một ngọn lửa tức giận, nhưng không muốn cãi nhau với cô ta, cầm lấy cốc trà hoa cúc bên cạnh, tôi uống ừng ực mấy ngụm liền.
“Không cần để ý đến cô ấy, cô ấy đang trong kỳ kinh”. Hiểu Ngưng ngồi cạnh Trình Lộ, đột nhiên bình thản nói.
Tô Tô tai thính chắc đã nghe thấy chủ đề này, đột nhiên nhảy ra từ phòng cô bé: “Đúng vậy! Đúng vậy! Kỳ kinh nguyệt của chị Lộ Lộ là mười lăm, mười sáu hàng tháng, chị Hiểu Ngưng là khoảng ngày hai mươi, chị Linh Huyên là đầu của mỗi tháng, còn em vừa hết, khoảng mùng mười! Anh Tiểu Mân, anh phải nhớ hết những cái này đấy!”.
Phì!
Nửa ngụm trà hoa cúc còn lại trong miệng tôi cuối cùng cũng phun ra nốt.
Sắc mặt của Trình Lộ lúc thì xanh lúc thì đỏ, giận đến mức ngứa răng ngứa lợi, nhưng lại không có cách nào phản bác, lại càng không thể lên cơn điên ngay tại chỗ, tiện thể chứng minh cô ta đang trong kỳ kinh thật.
Tôi thấy cô ta gần như sắp tức điên lên, vội vàng chuyển chủ đề: “Trình Lộ, tôi hỏi cô điều này”.
“Không muốn chết thì đừng có mà gây sự với tôi”.
Trình Lộ nghiến răng ken két.
“Nếu như cho cô dịch tác phẩm của Carl Sura, cô thấy mình có thể làm được không?”. Tôi nói.
Trình Lộ nhìn tôi chằm chằm: “Sao tự dưng lại hỏi câu hỏi vô vị thế?”.
“Không có gì, chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà. Cô thấy trình độ của mình có thể dịch sách của Carl Sura không? Phải đạt đến trình độ cao nhất của biên dịch, nhanh, chuẩn, ác”.
“Ác cái đầu anh ấy! Tiêu chuẩn của biên dịch là tín, đạt, nhã”. Trình Lộ không thèm cảm nhận một tý nào sự hài hước của tôi, cúi đầu nghĩ ngợi, “Nếu như thật sự phải dịch, chắc phải bỏ chút thời gian, nhưng chắc là không có vấn đề gì. Mỗi cuốn tiểu thuyết của ông ấy, tôi đều đọc trên năm lần. Sao, gần đây anh có vẻ rất có hứng thú với Carl Sura thì phải?”.
“Không có gì, tiện miệng hỏi vậy thôi”. Tôi đi qua họ, vào phòng mình, một kế hoạch rõ ràng đã hình thành trong đầu tôi. Mỗi thứ hai sau một kỳ nghỉ cuối tuần đều làm cho người ta mệt mỏi, vì công việc bị dồn lại trong hai ngày không làm việc, cần giải quyết hết vào thử hai.
Tôi và Trình Lộ đến văn phòng, với tốc độ nhanh nhất khởi động máy tính và pha cà phê, sau đó đồng thời xử lý một đống văn bản. Tuy số lượng bản thảo của phòng bản quyền không nhiều bằng phòng biên tập, nhưng các tài liệu bên phòng bản quyền đa số là sách tiếng nước ngoài, thời gian và sức lực tiêu tốn vào đấy không hề nhỏ hơn phòng biên tập. Cả một ngày bận rộn làm việc, không biết giờ tan sở đã đến từ bao giờ. Công việc xuất bản, nói nhàn hạ thì cũng nhàn hạ, nói bận thì cũng bận thật. Biển sách là vô bờ, mãi mãi vẫn không thể xem hết sách, không bao giờ làm hết việc.
Ánh mặt trời buổi chiều chiếu chênh chếch, trong văn phòng rộng lớn chỉ có tôi và Trình Lộ ngồi đối diện nhau. Kỳ thực tôi đã làm xong việc của mình rồi, chỉ là tôi biết cô ta đang trong cái thời kỳ thân thể yếu ớt, nên chủ động ở lại cùng cô ta tăng ca, tìm vài việc để làm, chuẩn bị đưa cô ta về nhà.
“Đúng rồi, mấy hôm trước anh hỏi tôi về Carl Sura, tôi đột nhiên nghĩ ra một việc này”. Trình Lộ nói.
“Việc gì?”. Tôi hỏi.
Trình Lộ nhìn tôi: “Anh biết chuyện tác phẩm My World của ông ta được đề cử giải Nobel chưa?”.
“Biết, tôi đã từng xem qua, vài tháng trước đã được đề cử rồi. Sao thế, không lẽ đã nhận được giải Nobel rồi à?”.
“Làm gì mà nhanh thế? Nhưng, quyển sách này hôm qua đã lọt vào vòng hai rồi”. Trình Lộ nói.
“Vòng hai tổng cộng có bao nhiêu quyển?”. Tôi lại hỏi.
“Không nhiều, tổng cộng mười lăm quyển”.
“Là những sách gì?”.
“Tác phẩm mới Chưa đặt tên của Milan Kundera. Nhà của Ismail Kadare. Vinh quang vĩ đại của Stanislaw Lem, nhà thơ nữ người Đan Mạch Inger Christensen…”. Trình Lộ liệt kê không sót quyển nào. [Milan Kundera: sinh năm 1929 một nhà văn Pháp gốc Czech khá nổi tiếng; Ismail Kadare sinh năm 1936, là một nhà văn người Albani; Stanislaw Lem (1921-2006): nhà văn người Ba Lan chuyên viết tiểu thuyết gia, nhà văn luận và biên tập người Đan Mạch. Cả bốn nhà văn, nhà thơ trên đều đã từng được đề cử giải Nobel Văn học, tuy nhiên các tác phẩm của họ được đề cập ở đây đều chỉ hư cấu (BTV).'>
“Những quyển mà cô nói, tôi đều đã đọc rồi”.


Polly po-cket