Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.

nổi bật đường nét chiếc cổ và bờ vai Tô Tô, phần đăng ten xếp nếp trong suốt ở phần vai, kết hợp với những chiếc cúc thủy tinh hình bông hoa, trông vô cùng gợi cảm. Bên trong là một chiếc áo hai dây tạo cảm giác tầng lớp, dây đai ở eo ôm lấy đường eo nhỏ nhắn của Tô Tô, làm nổi bật lên vòng eo hoàn mỹ, hoa văn bắt mắt thể hiện được khí chất của một cô gái thành thị cá tính.
Đường nét của quần áo như một bức tranh trừu tượng, màu sắc thanh nhẹ và những hoa văn mơ hồ hư ảo, đem đến mùi vị thật nhẹ nhàng của mùa hạ sớm, vô cùng diễm lệ. Khí chất nữ tính và chín chắn toát ra từ bên trong của cô bé quét sạch đi phong cách ngọt ngào đáng yêu thường ngày!
Sự thay đổi lớn lao này tạo thành sự tương phản mạnh đến nỗi làm tôi gần như không thể thở được.
Đẹp kinh ngạc!
Tim tôi đập nhanh, thật sự không thể ngờ, Tô Tô có thể ăn mặc kiểu chín chắn và mê hồn như vậy!
“À, nhân tiện cũng lấy trộm cho anh một bộ. Bây giờ tôi và anh là đồng bọn”.
Cô bé ném cho tôi một bộ complet màu đen, làm tôi dở khóc dở cười. Tiếp đó, cô bé tiến lại gần nhìn tôi: “Tôi cảm thấy chúng ta quen nhau rất lâu rồi”.
“Bao lâu?”.
“Không biết, chỉ cảm thấy anh rất thân thuộc”. Nói đến đây, cô bé đột nhiên lại rút dao ra, ghì vào cổ tôi, “Đưa tôi đi công viên”.
“Được thôi, đưa em đi công viên”. Tôi biết công viên Bình Hải sáu giờ tối đã đóng cửa, liền lái xe đưa cô bé đi, để cho cô bé từ bỏ ý nghĩ đó.
Cô bé yên tâm ngồi trên ghế, vừa lấy dao ghì vào cổ tôi, vừa ngân nga một điệu gì đó mà tôi không biết, trong đôi mắt trong như nước hồ thu, lại có chút lẳng lơ.
Tuy bị cô bé lấy dao ghì vào cổ, nhưng thật lạ, tôi không hề sợ chút nào, dường như không cảm thấy ác ý ở nơi cô.
Tôi lái xe đến cửa công viên, tưởng rằng nó đã đóng cửa, nhưng hôm nay công viên đèn đuốc sáng trưng. Tôi ngửa mặt nhìn quả bóng bay khổng lồ đang đung đưa ở cửa ra vào, phát hiện bên trên có viết “Lễ hội Carnival trò chơi lần thứ sáu”.
Tôi kinh ngạc nhìn cô bé, lòng thì nghĩ cô nhóc này số cũng may mắn quá. Công viên quy mô lớn mới mở cửa không lâu của Bình Hải, đúng lúc đang tổ chức Carnival, cuối tuần mở cửa cả đêm.
“Ha ha…”. Cô bé nhảy ra khỏi xe, vội vàng chạy về phía chỗ bán vé, lúc này tôi mới nhớ ra, cô bé vẫn còn cầm chiếc áo khoác da của tôi. Nhìn thấy mình vẫn còn đang mặc quần áo ngủ, tôi chỉ có thể mặc bộ đồ mà cô bé trộm được.
Cô bé nhanh chóng mua hai vé, kéo tay tôi vui sướng đi vào trong công viên. Nhìn dáng vẻ vui sướng ấy, tôi hơi có chút không hiểu, cô bé rốt cuộc là Tô Tô hay là một người khác.
Công viên buổi đêm ánh đèn lấp lánh, dường như còn đẹp hơn cả ban ngày. Vừa vào công viên, cô bé đã mua luôn một chiếc bờm phát sáng hình sừng bò đeo vào đầu, vô cùng đáng yêu.
“Thưởng cho anh một cái kẹo bông!”. Tô Tô cầm ví tiền của tôi, mua hai cây kẹo bông rất to, đặt một cây vào tay tôi.
Có lẽ là cô bé rất xinh đẹp, lại đeo chiếc bờm sừng bò kiểu ma quỷ và ăn kẹo bông nên lại càng dễ thương, những cậu con trai đi qua đều nhìn về phía chúng tôi. Còn Tô Tô không hề để ý, kiêu ngạo nhìn bọn họ, rồi càng khoác chặt tay tôi hơn, làm bọn họ vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ. Còn con dao gọt hoa quả không biết bị cô bé vứt đi đâu rồi.
“Được rồi, chúng ta đi chơi đi!”. Cô bé ăn hết cây kẹo bông, nở một nụ cười thoải mái, nắm chặt tay tôi, cùng tôi chạy đến cửa ra vào của trò thuyền xuyên mây.
Đây không phải lần đầu tôi đến công viên, nhưng một mình đi với con gái đến công viên chơi buổi đêm như thế này thì đây mới là lần đầu.
Vì buổi tối vừa mưa một trận, người trong công viên không nhiều, chúng tôi không cần xếp hàng, muốn chơi gì thì chơi, ở đây thật giống như công viên của riêng hai chúng tôi vậy. Nhưng tôi không hiểu, tại sao tôi phải chơi cùng cô bé, người con gái trước mắt tôi bây giờ có phải Tô Tô không? Tôi đang chơi với Tô Tô hay chơi với một người khác? Buổi tối với vô vàn những điều chưa biết, chiếc tàu lượn lao đi trong đêm tối, ánh đèn đủ màu sắc như đường hầm không gian lướt qua người chúng tôi, cô bé nắm chặt tay tôi, gào to hết sức.
Một lúc sau hầu như những trò chơi cảm giác mạnh chúng tôi đều đã chơi hết, cũng gần hết đêm rồi. Chợt phát hiện đã lâu lắm rồi tôi không điên cuồng như thế này. Còn “Tô Tô” người đầy mồ hôi, cũng hơi mệt.
Đột nhiên, cô bé lại cao hứng nắm lấy tay tôi, kéo tôi chạy đi: “Bánh xe mặt trời!”.
Tôi bỗng nhớ ra Tô Tô thích nhất là trò chơi này, mấy ngày trước còn nhõng nhẽo đòi đi cùng tôi… Cô nhóc này, rốt cuộc có phải là Tô Tô hay không?
Tôi ngẩng đầu nhìn bánh xe, lại nhìn sắc trời phía sau, bầu trời vốn một màu đen kịt đã mờ mờ sáng, bình minh sắp đến.
Bánh xe khổng lồ chuyển động, đem theo tôi và cô bé chầm chậm đi lên phía trên. Người chơi vắng vẻ, khoang của chúng tôi trước sau đều không có người, lúc này bánh xe chuyển động cực kỳ chậm.
“Tô Tô” nhàn nhã tựa người vào cửa kính, thưởng thức cảnh vật bên dưới.
Bánh xe càng lên cao, những trò chơi lúc nãy chúng tôi cùng chơi dần diện ra trước mắt. Đột nhiên, cô bé nghiêng đầu, dựa vào vai tôi. Cơ thể thơm tho


Disneyland 1972 Love the old s