Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
của cô bé thật mềm mại, ánh mắt vừa tinh nghịch, lại vừa giảo hoạt và tinh quái.
“Em…”. Tôi nhìn cô bé, đang định nói, cô bé liền cười, nũng nịu nói: “Mãi chả tìm thấy chỗ nào để hôn anh cả”.
Nghe thấy cô bé nói vậy, tim tôi đập thình thịch. Quả nhiên, cô nhóc này không phải đến đây để ngắm cảnh mà có ý đồ khác.
Không đợi tôi phản ứng, cô bé thuận thế ngồi dậy, nhanh nhẹn lật người, vốn đang dựa lưng vào tôi, giờ đã biến thành quyến rũ cúi xuống, đôi tay nhỏ nhắn mịn màng, như con rắn nhỏ, vòng quanh cổ tôi, kéo đầu tôi xuống.
Tôi bị cô bé ghì chặt vào môi, ngỡ ngàng không nói được câu nào.
Cơ thể đầy đặn của cô bé ép sát vào ngực tôi, đôi tay loạn xạ ôm lấy cổ tôi. Không thể không nói, cô ấy hôn rất tệ. Nhưng đôi môi mọng và mùi hương quyến rũ lại khiến người ta đắm chìm và đầy dư vị.
Hơi thở của cô bé trở nên gấp gáp, hai tay từ cổ áo luồn vào trong áo tôi, nhưng lại không biết tiếp tục thế nào. Tôi đỡ lấy cô bé, muốn dứt ra, nhưng lại sợ làm tổn thương cô bé. Nghe nói những người mộng du, nếu đột ngột đánh thức họ, sẽ làm họ bị tổn thương nặng nề.
Đột nhiên, cô bé mạnh mẽ đẩy tôi ra.
“Chỉ có tôi được chủ động, không cho phép anh chủ động”. Cô bé trợn mắt, nói.
Gió lạnh buổi sớm thổi qua trán cô bé, làm bay bay làn tóc. Khuôn mặt nhỏ xinh còn hơi ửng đỏ, ánh mắt lại vô cùng hung hăng.
Tôi ngại ngùng cười xòa, nhận thấy mình đang làm chuyện không hay với Tô Tô, trong lòng hơi bất an.
“Em yêu anh. Từ hôm nay trở đi, anh là bạn trai của em”. Cô bé nắm lấy cổ áo vest của tôi, tuyên bố dứt khoát.
“Anh còn chưa đồng ý mà”. Tôi nói.
“Không đồng ý cũng phải đồng ý!”. Cô bé đẩy tôi ra trước mặt, ngang ngược định hôn tôi lần nữa.
Nhìn thấy cô bé giống như một con khỉ ham ăn, nhảy nhót trong lòng tôi, tôi vừa tức vừa thấy buồn cười, vội vàng ngăn cô bé lại, cố ý tỏ ra bất lực thốt lên: “Haizz, đúng là không hiểu thế nào là lãng mạn cả!”.
“Cái gì mà lãng mạn với không lãng mạn!”. Cô bé nôn nóng như có lửa đốt, bỏ hai tay tôi ra, lại tiếp tục định hôn tôi.
Tôi vội vàng lùi lại phía sau, tránh khỏi cặp môi nhỏ của cô bé, rồi nắm chặt cổ tay nõn nà của cô, ôm cô bé vào lòng. Cô bé rất khỏe, nhưng trong sự khống chế của tôi, cũng không thể thoát ra được.
“Nhìn xem, cảnh bên ngoài thật đẹp, bỏ lỡ thì phí lắm”. Tôi dùng cằm ghì chặt vai cô bé, chỉ ra phía ngoài, nói.
Theo hướng tay tôi chỉ, Tô Tô cũng nhìn ra phía ngoài.
Lúc này đúng là thời khắc bóng tối và ánh sáng giao thoa, ánh sáng ẩn trong tầng mây ở phương đông chậm chạp ló ra, phần còn lại của thế giới vẫn còn bị bóng tối bao phủ.
Khoang xe của chúng tôi sắp đến đỉnh cao nhất của bánh xe mặt trời, cả thành phố dường như cũng để lộ ra vẻ ngủ say của nó, ánh đèn thưa thớt, giống như một bầu trời sao ứng với bầu trời trên cao.
Cảnh đẹp dường này, có một cảm giác tráng lệ hùng vĩ. Đây là cảnh tượng mà ngồi bánh xe mặt trời vào ban ngày không bao giờ có thể thấy được.
Đúng vào lúc trái tim tôi đang rung động, cứ nghĩ rằng cô bé cũng sẽ bị cảnh đẹp tráng lệ bên ngoài hấp dẫn, thì tôi lại phát hiện cô bé vừa hơi hiếu kỳ nhìn cảnh quan bên ngoài, vừa nhìn tôi hy vọng
mong chờ.
Ánh mắt này rõ ràng đang nói: Bây giờ đã hôn được chưa?
Vẻ mặt này của cô bé, càng làm tôi vừa bực mình vừa buồn cười, chỉ có thể tiếp tục ghì chặt cô bé.
Ở chân trời sáng lên tia sáng thực sự đầu tiên.
Tiếp theo đó, hàng vạn tia sáng chọc thủng màn mây, tỏa ra từ cuối chân trời!
Chúng tôi ở trên đỉnh của bánh xe mặt trời, tận mắt ngắm nhìn mặt trời mọc!
Nhìn thấy cảnh sắc tráng lệ này, cô bé cuối cùng cũng bị chấn động, quay đầu lại, nhìn ánh sáng màu vàng xuyên qua tầng mây, lao về phía chúng tôi.
Nhìn bộ dạng ngạc nhiên vô cùng của cô bé, rõ ràng là lần đầu nhìn thấy mặt trời mọc. Tôi để cô bé tựa vào lòng mình, nhẹ nhàng ôm rồi hôn lên mái tóc tơ. Bỗng dưng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, như thể người tôi đang ôm trong lòng chính là người con gái số mệnh đã an bài sẽ ở bên tôi kiếp này. Có lẽ vì ánh sáng hơi chói mắt, cô bé hơi quay đầu lại, nhào vào lòng tôi.
Giây phút mặt trời chiếu rọi trái đất này, cô bé dường như đã bị cảm động, ánh mắt rạng ngời, ánh lên những ánh nhìn ấm áp.
“Anh Tiểu Mân?”. Cô bé nghi hoặc thốt lên.
“Tại sao em lại ở đây?”. Cô bé phát hiện mình đang ở trên bánh xe mặt trời, mà tôi lại đang ôm cô bé, ngạc nhiên hỏi.
“Anh… Đây…”. Tôi vô cùng hoang mang, không biết phải trả lời thế nào.
Đúng lúc này, Tô Tô sau một đêm vui chơi thỏa thích, chợt mệt mỏi, đổ vào lòng tôi, ngủ thiếp đi.
Sự việc biến chuyển quá nhanh, tôi không kịp phản ứng. Nhìn cô bé lại chìm vào giấc ngủ say, tôi không dám đánh thức, khoang xe xuống đến mặt đất, tôi ôm cô bé, rón rén đi ra khỏi công viên, đặt cô bé vào trong xe, nhanh chóng lái xe về Lam Kiều Hoa Uyển. Chung cư vẫn yên lặng, chỉ có phòng tôi còn sáng một ánh đèn mờ mờ. Ba người họ vẫn đang ngủ.
Tôi bế Tô Tô đi vào trong chung cư. Cơ thể Tô Tô rất nhỏ nhắn, cô bé có một cơ thể duyên dáng yêu kiều của một thiếu nữ, nhưng vẫn có vẻ mềm