Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

mại và làn da láng mịn của trẻ con, ngoài việc tuổi còn nhỏ và khí chất còn chưa đủ ra, tất cả các mặt khác, tuyệt đối là một mỹ nữ tuyệt trần.
“Ngoan, về phòng mình ngủ đi, bên ngoài không còn sấm nữa rồi”. Tôi ôm cô bé đi về phòng, đặt cô bé lên chiếc giường nhỏ màu hồng.
“Vâng…”. Tô Tô nửa tỉnh nửa mê trả lời, chớp mắt đã ngủ say.
Tôi thay áo cho cô bé, giúp cô mặc quần áo ngủ vào. Cái cảm giác như đi ăn trộm này, bán Tô Tô đi rồi lại mua Tô Tô về, làm tôi cảm thấy mình giống như một kẻ buôn người. Nhưng, tôi bị cô bé chiếm lấy làm bạn trai, bị cô ấy “cưỡng hôn”, sau này còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, hóa ra sói già đóng giả cừu non ở đây lại là Tô Tô…
Trên bầu trời bên ngoài cửa sổ, những ngôi sao dần dần lộ ra khỏi tầng mây. Hôm nay thời tiết đẹp. Không biết bọn Linh Huyên có biết chuyện tôi và Tô Tô đi du ngoạn lúc nửa đêm hay không. Tôi thở dài một hơi, cảm thấy mệt mỏi rã rời, bèn về phòng ngủ.






Khi tỉnh dậy, ánh mặt trời chiếu vào lan can. Trong vườn hoa bên ngoài cửa sổ, chim hót vang hòa với hương hoa.
Tôi lật chăn ra, nhìn thấy mình hầu như toàn thân không mặc gì, chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót. Bên cạnh là một cái chăn trống không, cảm giác như là Tô Tô thức suốt một đêm mưa gió, đến sáng sớm thì tự rời khỏi phòng tôi, đi ra phòng khách ăn sáng rồi.
Những hồi ức mơ hồ lẫn lộn tối qua hiện ra trong đầu tôi.
Không lẽ mình nằm mơ?… Tôi nhìn ra bầu trời đẹp bên ngoài, giơ tay day day vào huyệt Thái Dương.
Trên tường treo một bộ complet màu đen lạ lẫm.
“Chỉ là… muốn hỏi thôi mà”, sắc mặt của Tô Tô hơi đỏ lên.
Cô bé nói tiếp: “Em hỏi chị Linh Huyên, chị ấy bảo là không biết. Rồi em đi hỏi chị Hiểu Ngưng, chị ấy không chịu nói gì cả”.
“Rút cuộc là sao lại tò mò về vấn đề này thế?”. Tôi nhìn khuôn mặt xinh xắn của Tô Tô, hỏi sâu thêm.
Tô Tô hơi cúi đầu xuống, thấy ngại ngùng: “Anh Tiểu Mân, em nói ra, anh không được cười em đấy”.
Nhìn bộ dạng ngại ngùng của cô bé, tôi càng thấy kỳ quặc, nhưng vẫn đồng ý: “Được được được, anh không cười”.
Tô Tô vặn ngón tay: “Ừm… Tối qua nằm mơ, em thấy anh hôn em”.
“Á?”. Tôi kinh ngạc nhìn cô bé.
“Em biết anh Tiểu Mân không làm như thế, nhưng… em cũng không biết tại sao lại nằm mơ như thế…”. Tô Tô nghịch ngón tay, cúi đầu nói.
Cô bé đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ: “Anh Tiểu Mân, nếu em có ý nghĩ không đúng với anh, anh không trách em chứ?”.
Điều này… lần đầu tiên có người con gái hỏi tôi như thế. Hóa ra không phải tôi muốn “ăn thịt” Tô Tô, mà là Tô Tô muốn “ăn thịt” tôi.
“Nhưng chị Hiểu Ngưng nói cái này cũng bình thường, trước đây khi Đới Duy ở đây, chị ấy cũng luôn muốn tìm một người bạn trai như Đới Duy”. Tô Tô tiếp tục nói.
Lời của cô bé không khỏi làm tôi nhớ đến cách nói của Đại Bính. Cậu ấy cho rằng bốn người con gái ở cùng với một người con trai, ngoài việc dựa dẫm trong cuộc sống, nhiều hơn là sự dựa dẫm về tinh thần. Có điều, họ cho rằng tôi là một tên gay “thuần túy”, thỉnh thoảng lợi dụng tôi thì có cảm giác áy náy.
Thấy tôi không nói gì, Tô Tô ấm ức ngẩng mặt lên, cẩn thận hỏi tôi: “Anh Tiểu Mân, có phải em nghĩ thế, làm anh giận rồi phải không?”.
“ừ, anh giận rồi”. Tôi cố ý nói.
“Á…”. Tô Tô thất vọng dài giọng ra: “Anh Tiểu Mân, em không cố ý đâu. Em bảo đảm từ sau không bao giờ dám nghĩ lung tung nữa”.
Nhìn bộ dạng hứa hẹn của cô bé, tôi không nhịn được phì cười.
“Hì hì, em biết anh Tiểu Mân sẽ không giận đâu mà”. Trong nháy mắt, vẻ mặt Tô Tô rạng rỡ lại ngay, nhìn tôi tinh nghịch nói. Cái vẻ mặt thất vọng lúc nãy cũng là cô bé giả vờ thôi.
“Phù, nói ra trong lòng thật thoải mái. Anh Tiểu Mân, em hay lợi dụng anh, anh không để ý chứ ạ?”. Tô Tô ôm chặt lấy tôi, hỏi.
Ai lợi dụng ai, còn chưa biết nữa, tôi nhìn Tô Tô tinh nghịch trong lòng mình, thầm nghĩ.
“Hai người đang nói gì thế?”. Trình Lộ cầm cốc sữa nóng bốc khói đi đến.
“A! Không có gì!”. Tô Tô vội vàng bịt miệng mình lại, nhảy sang một bên.
Trình Lộ biết cô bé đang cố ý giả vờ, đương nhiên không trúng kế, nói với tôi: “Tối qua tôi đã xác nhận, sách của chúng ta nhanh nhất cũng phải tuần sau mới ra mắt được, muộn hơn so với tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh đúng một tuần”.
Thấy sắc mặt tôi chùng xuống, Trình Lộ tiếp tục nói: “Nhưng, phòng phát hành nói rằng, chính thức đưa sách ra thị trường thì sẽ tương đối chậm, nhưng ở xưởng in, tuần này có thể lấy được sách mẫu rồi”.
“Lần này bọn họ rất nhanh, đã phá kỷ lục rồi. ừm, sách mẫu trước thứ sáu có thể in được bao nhiêu?”. Tôi hỏi ngay.
Trình Lộ nghĩ ngợi một lát: “Xưởng in ở Bình Hải làm thêm giờ, chắc được khoảng năm nghìn quyển”.
“Tô Tô, lên forum của trường đăng tin, nói thứ sáu anh sẽ về trường”. Tôi nói với Tô Tô đang đứng ở bên cạnh.
“Á?”. Tô Tô không ngờ tôi và Trình Lộ nói chuyện công việc mà lại kéo cả cô bé vào, có chút kinh ngạc.
“Đến cả chỗ thầy chủ nhiệm khoa, nói với thầy thứ sáu này anh sẽ tổ chức một hoạt động, những việc khác


Duck hunt