Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2406 lượt.

i cũng tỏ ra khá căng thẳng, hồi hộp. Ngồi bên cạnh Mạc Bắc là bố của một học sinh cùng lớp với Mạc Phi, hai người bàn luận với nhau rất sôi nổi.
Anh ấy nhìn Mạc Phi rồi quay sang hỏi: “Mạc Phi nhà anh sao lại cao thế nhỉ? Anh cho cháu ăn gì thế? Tôi cho con uống rất nhiều sữa canxi hiệu Con Khỉ Vàng mà vẫn chưa cao được thế này.”
Mạc Bắc liền quay đầu sang hỏi Mạc Hướng Vãn: “Mẹ Mạc Phi, bình thường Mạc Phi nhà chúng ta uống đồ dinh dưỡng gì vậy?”
Mạc Hướng Vãn đang chuyên tâm xem trận đấu của con trai nên thuận miệng đáp: “Chẳng uống đồ gì cả, chỉ uống mỗi sữa mà thôi.”
Mẹ của cậu bé kia nghe thấy thế cũng tham gia: “Anh có thấy không, không kén ăn thì mới lớn nhanh được, con trai nhìn thấy bố không ăn trứng cũng chẳng uống sữa thì đã thua ngay từ điểm xuất phát rồi.”
Bố của cậu bé kia liền nhìn Mạc Bắc mỉm cười ngần ngại. Đúng lúc này, Mạc Phi bắt được bóng của đội kia, rồi chuyền cho hai đồng đội khác sút một cú bay thẳng vào cầu môn. Các phụ huynh bên đội này hò reo sung sướng, bố cậu bé nọ vui mừng rút thuốc ra, định chia sẻ niềm vui cùng với Mạc Bắc. Mạc Bắc nhìn thấy Mạc Hướng Vãn liếc mắt nhìn lại, dáng vẻ tỏ rõ không thích người ngồi cạnh hút thuốc lá, nên không nhận điếu thuốc kia.
Mẹ cậu bé nọ thấy kỹ thuật của Mạc Phi rất tốt, nên vô cùng ngưỡng mộ, sau đó bắt đầu quay sang oán trách chồng mình: “Vấn đề di truyền cũng rất quan trọng, anh chỉ có mỗi một mét bảy hai, khiến cho Minh Minh nhà mình chẳng thể nào cao hơn được.” Rồi cô ấy lại quay sang nói với Mạc Bắc: “Bố mẹ Mạc Phi, trông anh cao quá nhỉ?”
Mạc Bắc khiêm tốn: “Không cao, không cao đâu, tôi còn kém Diêu Minh[3'> nhiều. Là do mẹ cháu không thấp lắm, cũng được mét sáu.”
[3'> Cầu thủ bóng rổ nổi tiếng Trung Hoa với chiều cao 2m13, hiện vẫn tham gia giải bóng rổ NBA nổi tiếng Hoa Kỳ.
Mạc Hướng Vãn nghe thấy anh nói vậy, giật mình quay sang thì thầm hỏi: “Tại sao anh biết tôi cao một mét sáu?”. Cô lại liếc anh một cái. “Một mét sáu còn không phải là thấp sao? Anh đang định chê bai tôi đúng không?”
Anh xem ra không hề sợ bị cô mắng, lại còn hứng khởi dùng tay so sánh rồi nói: “Chỉ kém có một đoạn thế này thôi, anh nghĩ chắc không sai đâu.”
Đề tài này không thể kéo dài thêm nữa, nếu không sẽ gợi nhớ tới chuyện cũ rất nhiều, rất nhiều năm trước. Mạc Hướng Vãn chẳng thèm để ý đến anh nữa, may là mẹ của cậu bé Minh Minh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ khách khí nói: “Như vậy, Mạc Phi nhà anh chị sẽ theo gen di truyền cao được tầm mét tám rồi.”
Mạc Bắc tiếp tục khiêm tốn: “Tôi nghĩ thế là cũng đủ rồi, nếu cao như Diêu Minh thì tìm bà xã cũng không dễ dàng gì.”
“Diêu Minh đã kết hôn với Diệp Lợi từ lâu rồi anh có biết không?”. Mạc Hướng Vãn vừa dứt lời thì chuông điện thoại vang lên, cô mở máy nghe, sắc mặt dần dần biến đổi.
Mạc Bắc thấy thế liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Mạc Hướng Vãn đóng máy lại rồi trả lời: “Ở công ty xảy ra chuyện rồi.”






May mà trận thi đấu của Mạc Phi cũng sắp kết thúc, cú sút dài sau cùng của đội bạn vẫn bị Mạc Phi dũng cảm đẩy ra. Các vị phụ huynh lớp Mạc Phi đều hò reo, kích động, Mạc Hướng Vãn tuy rằng đang có tâm sự nhưng nhìn thấy con trai mình hứng khởi sung sướng ôm lấy tất cả các thành viên trong đội, nên cũng dẹp nỗi lo lại mà vui mừng cùng con.
Hiệu trưởng đích thân đi ra phát Giấy khen và phần thưởng, Mạc Phi ôm lấy chiếc gối rồi giơ cao tay vẫy vẫy bố mẹ mình. Lúc thầy giáo môn Thể dục cầm máy ảnh chụp mấy tấm lưu niệm, Mạc Phi liền hỏi: “Con có thể gọi bố mẹ lên chụp cùng được không ạ?”.
Thầy giáo vừa nghe thấy vậy liền mời phụ huynh của tất cả các thành viên đội bóng lên chụp ảnh cùng.
Các vị phụ huynh trong đội đều hứng khởi bước lên, Mạc Hướng Vãn khựng lại đôi chút, đây là hành động phản ứng theo bản năng, nhưng Mạc Bắc hiểu ý lại nhẹ nhàng vỗ lên tay cô rồi nói: “Đi thôi, Mạc Phi đang đợi chúng ta ở phía trước kìa”.
Mạc Phi đúng là đang chờ đợi, tay ôm chiếc gối trông vô cùng hớn hở, khuôn mặt đỏ bừng lên, giống y như chú cá đang bơi trong làn nước biển xanh thẳm in trên vỏ gối.
Mạc Bắc liền gật đầu, nhẹ nhàng đáp: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô”.
Thái độ hòa nhã của anh khiến cho cô giáo kia cảm thấy ngượng ngùng.
Trước nay anh đều vậy, lịch sự, hòa nhã đến độ khiến người đối diện phải cảm thấy áy náy. Mạc Hướng Vãn lắc đầu ngao ngán, Mạc Bắc liền quay người bước về. Anh biết rằng, sự việc lúc nãy Mạc Hướng Vãn đã nhìn thấy hết rồi nên chỉ biết nhún vai mỉm cười.
Mạc Hướng Vãn liền nói: “Phi Phi không thiếu gối ôm mà”.
“Anh biết vậy, nhưng đây là quà tặng biểu tượng vinh quang cho thằng bé”.
“Vậy tại sao anh còn bảo thằng bé tặng cho người khác?”.
Mạc Bắc hất cằm chỉ về phía xa rồi nói: “Cô bé ôm được chiếc gối mong ước đang vui vẻ, hân hoan kia kìa, sau này chắc chắn sẽ đối xử với Mạc Phi tốt hơn”.
Phía đằng sau, Mạc Phi ôm chiếc gối lại nhét cho Hứa Thu Ngôn khiến cô bé đỏ bừng mặt rồi cúi đầu ngượng nghịu. Mẹ cô bé ngồi bên cạnh, lên tiếng dạy bảo con: “Con nhìn


XtGem Forum catalog