Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2409 lượt.
con trai, về điểm này, cô quả nhiên còn thiếu rất nhiều kỹ năng. Trong những ngày tháng vừa làm mẹ lại kiêm nhiệm luôn vai trò người cha, có nhiều việc khiến cô cảm thấy lực bất tòng tâm. Vai trò người cha đó thật sự cần một người đắp đầy vào, cho dù chỉ là bổ sung trong tâm lý của con trai cô thôi cũng được.
Vậy nên để cho Mạc Phi gọi Mạc Bắc là “bố” cũng chẳng có gì quá đáng cả.
T¬T
Lúc đánh răng xong, Mạc Phi mới thì thầm hỏi cô: “Mẹ ơi, có phải chú bốn mắt không thích con gọi chú ấy là “bố” không?”
Nếu Mạc Hướng Vãn trả lời là “đúng” thì hoàn toàn trái với lương tâm, nếu bảo là “không phải” thì hình như lại đoán mò suy nghĩ của người ta, nên cô đành phải nói rằng: “Con tự mình ra hỏi chú ấy xem sao?”
Mạc Phi liền chạy tới bên cạnh Mạc Bắc nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: “Chú bốn mắt, cháu có thể gọi chú là bố được không?”
Sau khi bị ngã đứng dậy, thần thái của Mạc Bắc dần trở nên ôn hòa, dịu dàng, tâm trí dần bình tĩnh trở lại. Anh vui vẻ trả lời: “Yêu cầu do Phi Phi đưa ra đương nhiên là được rồi.”
Mạc Hướng Vãn thầm mắng anh trong lòng: “Khuôn mặt đang đỏ ửng lên vì sung sướng, vậy mà còn nói vậy, đúng là da mặt dày hơn cả bức tường thành.”
Nghe Mạc Bắc trả lời thế, Mạc Phi tỏ ra vui sướng, hân hoan vô cùng. Vốn dĩ từ nhỏ đến lớn Mạc Phi đã là đứa trẻ biết ăn biết nói, trên đường đi tới trường, cậu bé liên tục nói đủ mọi chuyện. Trước mỗi một câu nói, cậu bé đều nhất định phải thêm một câu “bố ơi”, “bố à”. Mỗi lần Mạc Phi gọi một tiếng lại khiến cho ông bố Mạc Bắc vui đến hớn hở cả mặt mày, lập tức đáp lời lại con.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn chợt cảm thấy trong lòng đang trào lên cảm giác đố kị đến mức nghiến răng mãi không thôi.
Khi tới trường học, vừa nhìn thấy các thành viên cùng đội bóng của mình, Mạc Phi liền hét lên đòi xuống xe trước, lại còn bắt mẹ mình nhất định không được đi xuống theo. Cậu bé liên tục năn nỉ: “Mẹ đợi một lát rồi ra đây cùng bố luôn nhé.”
Mạc Hướng Vãn không thể hiểu nổi, nhưng lúc này tâm tư, trí óc của cô vẫn còn đang vô cùng phức tạp, mơ màng nên đành ngồi lại trên xe.
Mạc Bắc cho xe đi quanh trường một vòng mới tìm được chỗ đỗ xe thích hợp. Anh nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của cô gái ngồi phía sau mình thông qua chiếc gương chiếu hậu, suốt chặng đường cô chẳng nói với anh câu nào. Anh không hề biết rằng, sau khi trả lại quan hệ huyết thống cho anh thì cô chẳng biết phải nói thêm gì nữa.
Mạc Bắc cũng không nói gì, mãi cho tới khi tìm được chỗ dừng xe thích hợp, chính là góc quặt bên cạnh trường học. Người trông giữ xe đã quá quen với việc các phụ huynh học sinh lái xe hàng hiệu đắt tiền đến trường, nên chẳng nói lời nào, chậm rãi ra hiệu cho Mạc Bắc lùi xe lại.
Thời gian trôi chậm chạp, Mạc Hướng Vãn vẫn không nói lời nào.
Mạc Bắc lùi xe lại, tắt máy, cô định mở cửa xuống xe, thì anh liền nhanh nhẹn xuống trước mở cửa cho cô, lại còn nói thêm một câu: “Cảm ơn cô.”
Lúc xuống xe, có lẽ do muốn né tránh anh hoặc chính vì nghe thấy câu nói này mà Mạc Hướng Vãn suýt chút nữa té ngã, may mà anh kịp thời đỡ lấy.
Hai người cùng nhau đi vào trường học của Mạc Phi.
Mạc Phi thật sự thích cảnh tượng lúc này, từ phía xa nhìn thấy bố mẹ mình bước tới. Đúng lúc ấy, cô giáo Cát đến bên Mạc Phi hỏi: “Mạc Phi, mẹ con hôm nay có tới không? Còn bố thì sao?”
Cô giáo Cát suy nghĩ một hồi lâu mới thận trọng đưa ra câu hỏi này. Bản thân cô nắm khá rõ tình cảnh nhà Mạc Phi, biết được rằng từ trước đến nay Mạc Hướng Vãn vẫn một thân một mình nuôi con, vậy nên cảm thấy vô cùng hiếu kỳ với việc bỗng dưng Mạc Phi lại tìm được một ông bố nào đó xuất hiện trong ngày hôm nay.
Mạc Phi cảm thấy đôi chút đắc ý khi nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc, hiếu kỳ của cô giáo chủ nhiệm lớp.
Thời khắc mà cậu bé mong chờ bao lâu nay cuối cùng đã tới, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt mình, Mạc Phi liền vẫy tay rồi hét lớn tiếng: “Bố ơi, mẹ ơi, con ở đây, ở đây này.”
Cô giáo Cát liền chào hỏi Mạc Bắc: “Bố cháu Mạc Phi, anh đã từ nước ngoài về nước rồi sao?”
Mạc Phi cảm thấy bất an, không ngờ rằng cô giáo chủ nhiệm của mình lại thẳng thắn đến vậy, cậu bé lẻn nhanh đến bên cạnh Mạc Bắc.
Mạc Bắc liền nói: “Đúng vậy, lần đầu tiên được gặp cô giáo, thời gian qua tôi sống và làm việc tại nước ngoài, con trai tôi chắc đã khiến cô giáo phải hao tâm tổn sức nhiều.”
Cô giáo Cát cũng khách khí trả lời: “Không đâu, không đâu, Mạc Phi nhà anh ngoan ngoãn lắm.” Quay sang nhìn Mạc Hướng Vãn, cô lại mỉm cười.
Mạc Hướng Vãn thì chẳng thể nào nhoẻn miệng lên cười được, chỉ gật đầu thay lời chào hỏi.
Tiếp đó, Mạc Phi hứng khởi kéo tay bố mẹ đến xem thời gian thi đấu trong ngày hôm nay, trước tiên đến khu vực thi đấu trò “hoành hành bá đạo” rất được mong đợi. Nhưng Mạc Hướng Vãn nhận ra ngay vấn đề, cô liền hỏi Mạc Phi: “Sao con lại dám thi đấu cùng với các bạn gái thế?”
Mạc Phi nhìn xung quanh, thì ra tất cả các ứng cử viên tham dự trò chơi này đều là bố mẹ của các bạn học sinh nữ trong trường. Cậu bé liền gọi cô bé đứng gần đấy: “Hứa Thu Ngôn,