Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

chào cậu.”
Mạc Hướng Vãn biết đứa bé gái này, là Lớp trưởng lớp Mạc Phi, đồng thời cô bé cũng là một cây văn nghệ cốt cán trong trường học. Ăn nói lanh lợi sắc sảo, cô bé lên tiếng trả lời Mạc Phi: “Mạc Phi, chào cậu. Tại sao cậu lại muốn thi đấu cùng các bạn nữ thế? Lẽ nào cậu không biết rằng phụ huynh của các bạn nam đều khá mạnh khỏe hay sao?”
Câu nói này khiến cho Mạc Phi tức đến độ nghiến chặt răng lại.
Mạc Bắc thấy vậy, đoán ngay được vấn đề, e sợ Mạc Phi sẽ đắc tội với cô bé sắc sảo, lanh lợi này, rồi sẽ bị trêu chọc liên miên. Con trẻ bây giờ khôn sớm khiến người lớn cũng phải hoàn toàn thay đổi cách nhìn.
Anh liền hỏi Mạc Phi: “Xảy ra việc gì thế?”
Mạc Phi cúi đầu buồn bã: “Tuần trước, con chỉ kéo bím tóc của bạn ấy có chút xíu, đúng là nhỏ nhen.”
Cô bé gái đứng gần đó đang vô cùng vui vẻ, kiêu ngạo, hãnh diện, hân hoan, hớn hở.
Mạc Phi nắm chặt lấy bàn tay của Mạc Bắc và Mạc Hướng Vãn, dường như đang sợ nếu như không có cuộc thi này thì hai người họ sẽ chia tay nhau ngay tức khắc.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy vừa tức lại vừa buồn cười liền nói với con rằng: “Không phải con nói là phải biết đoàn kết yêu thương bạn học hay sao?”
Mạc Phi phụng phịu: “Bạn ấy ngồi phía trước con, phiền chết đi được, bím tóc cứ quẫy đi quẫy lại, có tóc dài hay lắm sao?”
Nhưng chỉ còn mười lăm phút nữa là các cuộc thi đấu bắt đầu, chẳng kịp đăng kí trò khác nữa.
Mạc Bắc ái ngại nhìn sang Mạc Hướng Vãn: “Hai chúng ta đành phải làm khán giả vậy.”
Vì cuộc thi lần này mà anh đã mua một bộ quần áo thể thao giống hệt kiểu của Mạc Phi, Mạc Hướng Vãn cũng đã đi mua đôi giày thể thao, bây giờ xem ra đều là phí công vô ích rồi.
Mạc Hướng Vãn liền nói: “Cũng chẳng sao hết, mười rưỡi là đến trận thi đấu bóng đá của Mạc Phi rồi.”
T¬T
Mạc Phi phải khởi động làm nóng người trước, để lại bố mẹ mình ngồi trên khán đài xem bố mẹ của các bạn cùng học thi đấu.
Phía bên đó đều là các gia đình ba người, được cột vào một nhóm, đồng tâm hiệp lực, cùng tiến cùng lùi. Mạc Hướng Vãn xem rất nhập tâm, một gia đình như vậy mới được coi là hoàn mỹ. Nghĩ vậy nên cô bất giác lên tiếng cổ vũ cho các đội đang thi đấu dưới kia.
Mạc Bắc vắt chân chữ ngũ, nhàn nhã ngồi một bên, nhìn thấy Mạc Hướng Vãn đứng lên nhiệt tình cổ vũ cho những đội khác. Bộ dạng thế này trông chẳng khác nào với bạn nhỏ Mạc Phi cả, anh thật sự muốn xem càng lâu càng tốt.
Gia đình cô bé Lớp trưởng Hứa Thu Ngôn vừa nãy chọc ghẹo Mạc Phi thi đấu dường như không được tốt lắm. Bố cô bé là một người đàn ông có bụng bia to đùng nên khả năng giữ thăng bằng rất kém, ngã xuống liên tục, thế nhưng vì con gái mình, anh lại kiên cường đứng dậy, đỡ vợ ôm con cố gắng tiến về đích.
Mạc Bắc thầm nghĩ, đây là trách nhiệm cơ bản cần có ở một người đàn ông. Anh bất giác nghiêng người về phía Mạc Hướng Vãn hơn đôi chút. Cô đang dồn tâm sức vào việc cổ vũ cho gia đình bé Hứa Thu Ngôn nên hoàn toàn không để tâm chút nào đến “anh chàng oan gia” ngồi bên cạnh đã cùng mình sinh một đứa con.
Sau cùng, gia đình Hứa Thu Ngôn vẫn thua trận, cô bé không giành được giải thưởng là chiếc gối có hình biển cả xanh thẳm, liền ngồi trên mặt đất, ôm lấy đầu gối vô cùng tức giận, chán chường, bố mẹ làm cách nào cũng chẳng dỗ dành, kéo dậy nổi.
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy tiếc nuối: “Bố cô bé cũng đã rất nỗ lực rồi.” Cô nghĩ, lòng tự tôn của cô bé kia cao như vậy, có lẽ người làm bố mẹ sẽ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Sau đó cô nhanh chóng đi tìm Mạc Phi, cậu bé đang luyện tập cùng với các thành viên trong đội, chuyện không vui khi nãy dường như đã tan theo mây khói từ lâu rồi.
Cậu bé hứng khởi tiến lại nói: “Bố mẹ ơi, chốc nữa thi đấu, đội lớp con nhất định sẽ thắng các bạn lớp A2 và giành được giải thưởng.”
Mạc Bắc liền hỏi: “Là chiếc gối sao?”
Mạc Phi hứng khởi gật đầu.
Mạc Bắc quay sang chỉ Hứa Thu Ngôn rồi nói: “Vậy chút nữa, nếu con thắng thì đem phần thưởng tặng cho bạn ấy đi…”
“Tại sao phải làm thế ạ?”. Mạc Phi lập tức hỏi lại.
“Bởi vì cô bé đã thua, còn con chiến thắng thì nên chia sẻ phần thưởng với người khác. Bởi vì, chiến thắng đã là phần thưởng lớn nhất đối với con rồi.”
Mạc Phi tỏ ra không phục, Mạc Bắc thấy thế lại nói tiếp: “Mẹ con đã từng nói phải biết yêu thương các bạn cùng lớp đúng không nào?”
Mạc Hướng Vãn cũng gật đầu phối hợp theo khiến Mạc Phi hoàn toàn bị “khuất phục” trước uy lực của cả bố lẫn mẹ, đột nhiên cậu bé nhận ra rằng, có thêm một người bố cũng chưa chắc đã là một việc tốt, bản thân rất dễ bị thuyết phục. Cậu bé mím môi lại, quay sang nhìn Hứa Thu Ngôn đang ngồi bệt trên đất, dáng vẻ vô cùng buồn bã, thương tâm.
Cuối cùng, Mạc Phi đành miễn cưỡng chịu “khuất phục”.
Thật ra, những trận bóng đá của trẻ con không có quá nhiều điểm đáng xem, chưa đủ kỹ thuật, chưa đủ tốc độ và chưa đủ sức lực. Thế nhưng, ngồi trên khán đài, Mạc Bắc lại cảm thấy vô cùng thú vị, thích thú.
Thực lực của đội bóng lớp Mạc Phi và lớp A2 khá tương đồng cho nên tỷ số bám đuổi rất sát, khiến cho các vị phụ huynh ngồi trên khán đà


Disneyland 1972 Love the old s