The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/923 lượt.


“Chưa, năm ngoái mới tròn mười tám tuổi!”
“Thật không ngờ, con gái các cô bây giờ càng ngày càng già sớm!”
"Còn hơn anh, có một điếu thuốc cũng keo kiệt, chẳng ra dáng đàn ông gì cả!”
Lương Tranh không cáu, chỉ cười rồi uống bia. Nghĩ bụng, đấu khẩu với con nhóc này cũng chẳng thú vị gì, Lương Tranh liền chuyển chủ đề: “Cô học khoa nghệ thuật phải không?"
Tống Kì tò mò hỏi: “Sao anh biết?”
"Nếu như tôi nói là tôi biết thông qua mái tóc của cô, cô có tin không?"
“Sao cứ nhìn tóc của tôi hoài vậy, anh đừng ngại, muốn nhìn tôi thì cứ nhìn thoải mái đi!”
“Hào phóng gớm! Thực ra bởi vì Từ Tịnh lần nào đi cũng rủ theo mấy cô bạn rất xinh đẹp nên tôi mới bạo gan đoán cô là sinh viên trường nghệ thuật!”
“Chú đây thật là tinh tường, tư duy lôgic cũng rất tốt. Nhưng hình như đây là cách khen khéo tôi xinh đẹp thì phải?"
“Trừ mái tóc quá phô trương, cái mí mắt màu tro kia cùng với cặp kinh áp tròng thừa thãi kia ra thì cô cũng thuộc loại xinh đẹp...”
Tống Kì bật cười khanh khách, với tay lấy lon bia, nhấp một ngụm: “Lúc anh còn trẻ chắc làm hỏng đời không ít thiếu nữ nhỉ, dẻo miệng thế kia cơ mà, ngay cả một con nhóc như tôi cũng không tha!”
"Stop, tôi không thích đám con gái thế hệ 9x các cô đâu, non quá! Nhất là lũ cỏ dại suốt ngày chỉ biết ăn diện, đàn đúm, túm năm tụm ba chơi bời...”
“Tôi hiểu mà, các anh già rồi, không thể quay lại tuổi xuân nên thấy ngưỡng mộ và ghen tị với chúng tôi. Ngưỡng mộ và ghen tị cũng chẳng giải quyết được gì nên chuyển sang hận. Bó tay thôi, ai bảo bọn tôi đang sở hữu tuổi xuân chứ? Còn các anh ấy mà, có muốn phung phí cũng chẳng được. Nếu không 7x sao phải khinh thường 8x, 8x đâu phải khinh thường 9x chứ? Thực ra tôi thấy tội nghiệp cho mấy người thế hệ trước không chịu thừa nhận tuổi già của mình. Hài, ai chẳng có một thời trai trẻ, các người có quyền gì mà quản lí cách sống của chúng tôi ? Lúc nào cũng phải gò ép, ép chúng tôi phải sống theo cách của các người, đánh mất cái tôi của chính mình. Các người chỉ khiến cho chúng tôi thêm đau đầu, mất cân bằng tâm lí mà thôi!”
“Ừm, câu này có lí. Khi nào rảnh tôi sẽ nói với mấy đồng chí già thế hệ 7x, 8x nghe, để họ nói ít làm nhiều! Nhưng tôi vẫn không thích các cô..."
Tống Kì trợn tròn mắt nhìn Lương Tranh, chuyển chủ đề:
"Anh kết hôn rồi à?”
“Rồi. Đi xem mặt với một người, tình cảm cũng bình thường, toàn đấu khẩu với tôi, cứ như thể cô ấy giỏi giang lắm vậy. Chỉ có điều cô ấy rất xinh đẹp, nhìn thế nào cũng vẫn thấy thích…”
“Hay là anh với tôi yêu nhau đi!”
Lương Tranh thôi cười, nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tống Kì mà không sao tin nổi. Anh cầm lon bia lên, cụng ly với Tống Kì rồi uống một hơi.
“Chê tôi nhỏ, không nữ tính chứ gì?", Tống Kỳ vẫn không buông tha.
Lương Tranh cười: “Cô cảm thấy Từ Tịnh với Trình Triệu phú ở bên nhau có bình thường không?”
“Không bình thường, nhưng có thể hiểu được!"
“Nhưng tôi thì không thể hiểu được. Các cô còn nhỏ, cảm thấy tình yêu to hơn cả trời, vì tình yêu có thể bỏ mặc tất cả, vì vậy không thể chỉ trách Từ Tịnh. Cho dù Từ Tịnh không chút e dè khi phải đối mặt với vợ Trình Triệu phú, cô ta sẽ không bao giờ nghĩ đến cảnh một người phụ nữ ở trong căn phòng trống, suốt cả ngày rửa mặt bằng nước mắt, đêm đêm mắt ngủ, dằn vặt bản thân, càng không thể hiểu nổi một gia đình toàn vẹn có ý nghĩa thế nào đối với một người phụ nữ trưởng thành. Nhưng Trình Triệu phú không nên như vậy, cậu ta là trụ cột trong gia đình, nhưng cậu ta đã phản bội gia đình, chỉ để thỏa mãn dục vọng của mình, cô cảm thấy những người đàn ông như vậy có đáng để yêu không, có còn là đàn ông không?”
"Có vẻ hơi không đáng tin...”
“Cô muốn tôi trở thành một người đàn ông như vậy à?”
“Không!"
“Vì vậy tôi không thể yêu cô!”
Tống Kì thè lưỡi nói: “Chết mất, anh nói nhiều như thế chỉ là để từ chối tôi hay sao?”
Lương Tranh đứng dậy cười: “Thật ngại quá, tôi đi vệ sinh một lát, uống nhiều bia quá rồi ...”
Lương Tranh đứng ở hành lang nhà vệ sinh, gọi điện cho Ngải Lựu Lựu. Anh có hơi thấp thỏm, thứ nhất là sợ Ngải Lựu Lựu không nghe điện, bởi vì hai người vừa mới cãi nhau, không được vui cho lắm, thứ hai là sợ Ngải Lựu Lựu nghe máy lại mắng cho anh một trận, dù gì giờ cũng đã muộn lắm rồi, chắc chắn cô đã đi ngủ. Nào ngờ điện thoại đổ chuông đến hồi thứ hai thì Ngải Lựu Lựu nhấc mấy, giọng nói có vẻ ngái ngủ: “Anh làm gì thế hả, còn chưa đi ngủ à?”
Lương Tranh thận trọng nói: “Nhớ em nên gọi cho em!”
“Sao bên anh ồn ào thế?”
“Anh đang uống rượu với Trình Triệu phú ở quán bar...”
“Ha ha, mượn rượu giải sầu à?”
“Đến trả tiền cho cậu ta thì có. Em ngủ trước đi, mơ đẹp nhé!”
“Ừ, anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi, đừng chơi muộn quá...”






Trình Triệu phú một mực đòi đưa Lương Tranh về. Lương Tranh khuyên Trình Triệu phú uống rượu xong thì đừng lái xe. Hai cô gái đều nói Lương Tranh quá cẩn thận, còn nói nửa đêm nửa hôm thế này lấy đâu ra xe. Trên đường về khu đô thị Quốc Mỹ, Trình