Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/922 lượt.

Triệu phú lái xe lao như điên trên đường làm, Lương Tranh cứ giật mình thon thót: “Chậm thôi, đi chậm thôi... thường ngày bị tắc đường quen rồi, nên giờ thấy đường thống thoáng là sướng phát điên à...”
Trình Triệu phú bật cười: “Tôi thích lái xe thật nhanh, nhưng đường xá Bắc kinh lúc nào cũng tắc, bị đè nén đến sắp nhói máu cơ tim rồi !”
Từ Tịnh ngồi phía sau ca cẩm: “Nhìn xem người ta đã biến Bắc Kinh thành ra thế nào này. Trước đây Bắc Kinh của chúng ta tuyệt vời là bao, bầu trời xanh ngăn ngắt, chỗ nào cũng sáng sủa, sạch sẽ. Giờ thì sao, chỗ nào cũng bụi bặm, ngay cả dưới lòng đất cũng chật cứng người!”
Tống Kì: “Cậu có ý trách người ngoại tỉnh chúng tôi chứ gì?
“Các cậu chẳng phải nhờ thủ đô mà thơm lây hay sao, đây mà không phải thủ đô thì ai thèm đến..."
Đề nghị của Lương Tranh được thông qua, nhưng thành tích của chú Hoàng và Hướng Lệ chỉ tính một nửa. Biết tin này, toàn bộ nhân viên trong phòng ai nấy đều vui mừng. Mấy nhân viên lớn tuổi ban đầu không phục Lương Tranh, vì chuyện này cũng có cái nhìn khác. Dù gì thì một quản lí biết đấu tranh cho quyền lợi của nhân viên trong bộ phận, khả năng có kém một chút nhưng dù sao cũng vẫn là một quản lí tốt.
Vấn đề này vừa được giải quyết thì vấn đề khác lại đến. Một nhân viên nữ trong phòng tố giác một nhân viên khác chơi game, chat chít trong giờ, khiến cho tốc độ internet chậm đi, ảnh hưởng đến công việc của cô ta. Đây chỉ là một chuyện rất nhỏ nhưng bắt buộc phải giải quyết. Marketing là một công việc tương đối đặc biệt, có lúc thì bận tối tăm mặt mũi, có lúc thì nhàn rỗi vô cùng. Những lúc không có việc hay được nghỉ ngơi, mọi người thường có thói quen ngồi máy vi tính, đọc tin tức, lên mạng chát chít, cũng có người thích chơi game. Những chuyện này đều có thể chấp nhận được. Lương Tranh tìm hiểu và biết được lưu lượng của mỗi bộ phận trong công ty chỉ có 1M, đúng là hơi nhỏ. Mỗi bộ phận bây giờ có tám nhân viên biên chế, trước đây chỉ có năm người, giờ số mấy thường xuyên sử dụng khoảng sáu cái trở lên, trong khi trước đây chỉ có ba. Nói cách khác, điểm mấu chốt ở đây không phải là do mọi người lên mạng chơi điện tử hay chát chít làm ảnh hưởng đến hiệu suất công việc mà là do số lượng nhân viên tăng lên, tốc độ internet quá chậm gây ảnh hưởng đến công việc của mọi người.
Lương Tranh đã đề cập đến vấn đề này trong diễn đàn nội bộ công ty, ai cũng cảm thấy tốc độ internet quá chậm gây ảnh hưởng đến hiệu suất công việc. Ý kiến này nhanh chóng được gửi cho chú Trương của phòng internet, chú Trương liền báo cáo lên tổng bộ công ty. Công ty hay tin này liền tiến hành xem xét ở từng khu vực, kết quả là lưu lượng internet được tăng lên 2M.
Lương Tranh biết tin này vui lắm, mặc dù chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc đến nhưng anh đã phát hiện ra một số bí quyết quản lí trên phương diện này, đồng thời cảm thấy càng hứng thú hơn với việc học hỏi kiến thức quản lí. Hết giờ làm ngày hôm ấy, Lương Tranh bắt xe đến nhà sách Tây Đơn, anh muốn mua vài cuốn sách về quản lí.
***
Lúc về đến khu đô thị Quốc Mỹ, Lương Tranh phát hiện ra một cái bóng quen thuộc. Đi lại gần anh mới phát hiện ra là Lâm Cường. Thằng cha này làm gì ở đây nhỉ? Lương Tranh thấy Lâm Cường đi về phía tòa chung cư nơi Ngải Lựu Lựu ở, bởi vì tò mò nên Lương Tranh cũng đi theo. Lúc đi gần đến thang máy Lương Tranh mới bắt đầu do dự. Anh nghĩ không nên đi vào thì hơn, người ta đi tìm Ngải Lựu Lựu, mình đi theo làm gì cho mất mặt?
Lương Tranh đi ra, đang định đi ra ngoài thì phát hiện Ngải Lựu Lựu đang hớn hở xách hai túi đồ đi vào. Lương Tranh vô cùng hụt hẫng, giả bộ như không nhìn thấy cô, cúi đầu vội vã đi ra.
“Này anh kia!", Ngải Lựu Lựu thấy Lương Tranh cố ý tránh mình liền lớn tiếng gọi: “Lương Tranh!”
Lương Tranh dừng bước, quay người lại, giả bộ kinh ngạc: “Ơ, em mới về à, sao anh không nhìn thấy nhỉ?”
“Mắt anh mọc ở mông à, giả bộ cái gì chứ? Anh đến chung cư của tôi làm gì, sao cứ lén lén lút lút thế?”
“Anh nhìn thấy có một người rất quen đi vào, lại không nhớ ra là ai nên đi vào để xác nhận thôi!”
"Ai cơ?"
"Em đoán xem!"
Ngải Lựu Lựu cười khẩy: “Anh đi tìm Chung Hiểu Huệ chứ gì, không sao đâu, tôi đâu có ghen, anh đâu cần phải bịa chuyện như con nít thế!”
Ngải Lựu Lựu nói xong liền mặc kệ Lương Tranh, đi thẳng vào bên trong. Lương Tranh vốn đã thấy không vui, lần này không nhịn được nữa liền lên tiếng: “Em vội lên gặp phó tổng Lâm chứ gì, không cần phải giấu giếm, anh có thể hiểu được tâm trạng sốt sắng của em lúc này. Lúc còn trẻ anh cũng như vậy!”
“Lâm Cường!”
“Anh ấy ở trên lầu à?”
“Hình như là vậy...”
Ngải Lựu Lựu xách túi đó đi ra ngoài, Lương Tranh ngây ra chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, liền đuổi theo Ngải Lựu Lựu:
“Không sao, anh hiểu mà, người ta đang đợi em đấy!"
“Tôi không muốn gặp anh ta!”
“Tại sao?”
“Chẳng tại sao cả, không muốn gặp thì không gặp thôi. Anh ăn cơm chưa?”
“Anh vừa về, còn chưa ăn!”
“Vậy tìm nơi nào đi, tôi mời anh ăn cơm”.
Lương Tranh mừng ra mặt, vội vàng đón lấy túi đó


Pair of Vintage Old School Fru