Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/931 lượt.
hốt mình trong phòng, chuyên tâm chỉnh sửa tiểu thuyết, giống hệt như đang “bế quan tu luyện” võ thuật không bằng. Lương Tranh ở một mình mãi thành ra cũng chán. Đột nhiên Lương Tranh muốn đi thăm Chung Hiểu Huệ và Ngải Lựu Lựu, nói với họ dăm ba câu, cho dù có là chuyện phiếm cũng được. Nhưng lấy lí do gì đây? Đi xem Chung Hiểu Huệ ở đây có quen không à? Nếu vậy chẳng phải chỉ cần gọi điện thoại là xong sao, sao phải mò đến tận nhà người ta? Mua hoa quả đến chơi với họ ư, chuyện này cũng thật vớ vẩn, đâu phải ngày lễ ngày tết gì đậu? Thôi bỏ đi, không lấy cớ nữa, cứ nói là sang chơi, đường đường chính chính chẳng hơn à? Lương Tranh ngắm nghía mình trong gương hồi lâu, xịt một chút nước hoa lên người rồi mới đi.
Thành phố này hứng trọn những đợt gió Bắc vào mùa đông, lạnh lẽo, giá buốt. Bóng đêm đậm đặc bao trùm khu đô thị, không gian im ắng đến lạ là. Mấy người đi lại trên đường đều co ro trong lớp áo ấm, hối hả bước thật nhanh. Lương Tranh dựng cổ áo măngtô lên, ra sức xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi nhét tay vào túi áo. Anh đi một vòng quanh khu đô thị, sau đó mới từ từ đi về hướng tòa chung cư của Ngải Lựu Lựu.
Là Chung Hiểu Huệ ra mở cửa, Ngải Lựu Lựu hình như không có nhà. Lương Tranh đi một vòng quanh phòng khách, phát hiện có cái gì đó thay đổi, hóa ra là trên sôpha có thêm mấy cái gối ôm nhỏ có thêu hoa màu trắng, trên tường còn có thêm một bức tranh. Bức tranh không to, được đặt trong một cái khung tranh vững chải. Trong tranh là một cô bé đi chân trần, dạo bộ trên bãi cát, mái tóc bị gió biển thổi tung bay, vầng mặt trời đỏ rực lơ lửng ở trên biển, một chùm ánh sáng vàng rực trào lên trên mặt nước biển, chẳng thể phân biệt được đây là binh minh hay hoàng hôn nữa. Lương Tranh bị bức tranh này thu hút ngay lập tức, anh không thể không ngắm nghía bức tranh này thật lâu.
“Coffee or tea? Please!”, Chung Hiểu Huệ hỏi Lương Tranh bằng tiếng Anh.
"Coffe đi... Rất giống với style của em!”
“What?”
“It\'s nothing”.
Chung Hiểu Huệ nhoẻn miệng cười: “Gần đây em đang luyện nói tiếng Anh!”
“Em tìm đúng người rồi đấy, khả năng nói của anh cực kì tồi tệ, Anh Trung phối hợp luôn. Em chỉ cần nghe hiểu anh nói gì, đến khi nghe bọn tây nói chắc chắn no problem luôn!”
“Maybe”.
Chung Hiểu Huệ đi đun cà phê, Lương Tranh ngồi không cũng chán nên giở mấy tờ tạp chí ở trên bàn ra đọc. Mới đọc được có mấy trang đã ngửi thấy mùi cà phê thơm ngào ngạt. Chung Hiểu Huệ từ trong bếp đi ra, tay bê hai cốc cà phê sóng sánh.
“Nếm thử đi, em tự đun đấy!”
Lương Tranh bê cốc cà phê lên ngửi một lát, rồi khẽ nhấp một ngụm: “Ừm, Yummy!”
“Cheers!”
“Không cạn nổi, phải từ từ drink thôi!
“Ha ha, cheers không phải là cạn ly, nó có nghĩa là cảm ơn đấy!"
“Thế à, xem ra bọn tây lắm chuyện thật đấy!"
Hai người dang nói chuyện vui vẻ thì cửa mở, Ngải Lựu Lựu tay xách túi, miệng đang lẩm nhẩm hát bài gì đó bước vào. Cô cởi chiếc áo phao màu đen ra, tháo cái khăn màu trắng trên cổ xuống, mãi đến khi cởi đôi bốt ra và đi dép lê vào, Ngải Lựu Lựu mới phát hiện ra Lương Tranh đang ngồi trên ghé, toét miệng cười với cô.
Chung Hiểu Huệ hòi Ngải Lựu Lựu: “Người đẹp, một ly cà phê chứ?”
Ngải Lựu Lựu: “Yes, thanks!”
Lương Tranh: “Anh vào đúng không gian Anh ngữ rồi !”
Ngải Lựu Lựu cười: “Dù sao cũng tốt hơn so với không gian vườn thú!"
Lương Tranh mỉm cười đáp lại: “Sure!”
Ngải Lựu Lựu vào nhà vệ sinh rửa tay, xong về phòng làm gì một lúc lâu mới chịu ra. Cô ngồi xuống bên cạnh Chung Hiểu Huệ, vừa uống cả phê vừa tìm tạp chí trên bàn. Lương Tranh liền đưa cuốn tạp chí cho Ngải Lựu Lựu: “Em tìm cái này hả?”, thấy Ngải Lựu Lựu không nói gì liền bổ sung: \'Ha ha, cái này gọi là thông minh nhanh nhạy đấy!”
“Thôi xin người, anh qua đây làm gì hả?”
“Qua đây thăm bọn em một lát!”
“Trước đây anh có thường xuyên đến thăm nhà tôi đâu nhỉ?
“Đúng thế, một tuần cũng chỉ có vài lần chứ không phải ngày nào cũng đến!”
“Ha ha, sao tôi không biết nhỉ?”
Ngải Lựu Lựu thấy Chung Hiểu Huệ ngồi bên cạnh bịt miệng cười liền không nói gì nữa. Lương Tranh lúc này mới phát hiện ra mình không nên nói chuyện kiểu tán tỉnh Ngải Lựu Lựu như vậy, bởi vì có mặt Chung Hiểu Huệ. Hơn nữa trước đây hai người từng có mối quan hệ rất phức tạp, thế nên chuyện này thật sự không thích hợp. Căn phòng khách nhanh chóng rơi vào khoảng im lặng tạm thời, Ngải Lựu Lựu mặt dù không tập trung nhưng cứ giả bộ đang mải mê đọc tạp chi. Chung Hiểu Huệ dường như cũng phát hiện ra điều gì, liền nhấp một ngụm cà phê rồi khẽ mỉm cười. Lương Tranh có hơi bối rối , đành phải nhìn ra phía bức tranh. Anh ngắm nghía một lát, thực sự không thể nhịn nổi liền hỏi: “Ai mua bức tranh này thế, trông thật sâu sắc!"
Ngải Lựu Lựu lườm Lương Tranh, đáp: “Là của cô Chung vẽ đấy ạ!”
Lương Tranh hơi bất ngờ, nhìn sang Chung Hiểu Huệ: "Em còn biết vẽ tranh cơ à? Lại còn vẽ dẹp như thế nữa cơ...”
Chung Hiểu Huệ cười: “Chuyện này mà anh cũng tin à?”
Lương Tranh: “Anh c