Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.
>Khâu Cẩn: “Xin lỗi cô Chung, chúng tôi không thể điều tra giám đốc Tạ của ngân hàng cho cô được. Thứ nhất là vì quá khó, thứ hai là mạo hiểm, những người như thế có các mối quan hệ xã hội rất phức tạp, chỉ có những trinh sát đặc nhiệm hoặc những nhân viên được nhà nước đặc biệt chỉ định mới có thể điều tra họ...”
Chung Hiểu Huệ: “Cần bao nhiêu tiền? Anh đưa ra giá đi!”
Khâu Cẩn nhún vai, vẻ bất lực: “Đây không phải là vấn đề tiền bạc, làm nghề nào cũng có nguyên tắc riêng, có một số người và một số thứ chúng tôi không được động đến...”
Chung Hiểu Huệ thở dài: "Ừ, tôi có thể thông cảm!
Khâu Cẩn lấy một phong thư ra đưa cho Chung Hiểu Huệ: “Gần đây ông ta có quan hệ mật thiết với Trần Tường Đông, tôi đã chụp được mấy bức ảnh, có thể sẽ có ích cho cô. Còn những thứ khác tôi không thể giúp cô được!”
“Cảm ơn!“, Chung Hiểu Huệ đón lấy phong thư, mở những bức ảnh bên trong ra xem.
“Ngoài ra, chúng tôi đã sắp xếp người vào công ty của Trần Tường Đông, một tuần sau là có thể nghe lén điện thoại và quan sát văn phòng của ông ta rồi !”
Chung Hiểu Huệ lấy một phong bì từ trong túi xách ra, nói: "Đây là tiền ứng trước, sau khi việc hoàn tất, tôi sẽ thanh toán cả thể!”
Khâu Cẩn đón lấy cái phong bì, không giở ra xem mà nhét vào trong túi luôn: “Cô Chung, có chuyện gì cứ gọi cho tôi, sau này nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng gặp nhau. Nếu như có tiến triển mới, tôi sẽ đến tìm cô. Tôi đi trước đây, tạm biệt!”
“Cảm ơn anh! Tạm biệt!”
Tiễn Khâu Cẩn đi rồi , Chung Hiểu Huệ liền mở những tấm ảnh ra xem lại, sau đó ngồi ngây ra mất hơn mười phút, Chung Hiểu Huệ lấy bao thuốc trong túi ra, mới hút được vài hơi đã thấy nước mắt trào ra, lăn dài trên má, nhỏ tí tách xuống cốc trà trước mặt.
***
Lương Tranh vừa vào phòng, thay dép ra liền nhận được điện thoại của Trình Triệu phú. Lương Tranh nghe không rõ lắm vì đầu dây bên kia rất ồn ào, anh liền ra ban công hỏi: “Cậu đang ở đâu thế? Sao mà ồn quá vậy?"
“Tôi đang ở quán bar, tiền trong thẻ hết rồi , cậu gửi cho tôi ít tiền nhé...”
“Ok, cậu chuyển điện thoại sang chế độ rung đi, khi nào đến tôi sẽ gọi cho cậu!”
Lương Tranh thay giày, đang chuẩn bị ra cửa thì Ngô Hiểu Quân hỏi: “Vừa về đã lại đi đâu thế? Cứ xuất hiện thoắt ẩn thoắt hiện như ma ý!"
“Trình Triệu phú tìm tôi có chút việc, chẳng phải suốt ngày cậu nhốt mình trong phòng viết văn sao, sao ra ngoài sớm thế?”
Ngô Hiểu Quân lắc đầu: “Không được, viết liền tù tì mấy ngày tôi chịu không nổi, đầu óc cứ nặng như chì ấy.. Có phải các cậu lại ra ngoài uống rượu không, tôi đi với cậu, nhân tiện xin lỗi Trình Triệu phú luôn. Đúng là tôi không nên mang bố cậu ta ra để đùa, nếu đổi lại là tôi thì tôi cũng sốt ruột ấy chứ!”
“Thẻ của cậu ta hét sạch tiền, tôi mang cho cậu ta ít tiền thôi. Nếu cậu thấy chán thì cùng đi với tôi, có bạn đi cùng cũng đỡ buồn!”
Ngô Hiểu Quân nghe thấy Lương Tranh nói đi đưa tiền liền vội vàng xua tay: “Thôi tôi không đi đâu, tôi tưởng là đi uống rượu chứ! Thôi để lần sau đi uống vậy, tôi đột nhiên nghĩ ra một tình tiết rất hay, phải viết ngay mới được...”
Ngô Hiểu Quân nói xong liền đi thẳng vào trong phòng, Lương Tranh chỉ còn biết lắc đầu nhăn nhó. Lương Tranh liền ra cổng bắt ta xi đến quán rượu nơi Trình Triệu phú đang có mặt.
Trong quán, tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhập nhoạng, người đông như kiến. Lương Tranh phát hiện ra Trình Triệu phú nồng nặc mùi rượu ngồi ở phía bên tay phải. Trình Triệu phú cười nhăn nhở vỗ vai Lương Tranh, ghé vào tai anh thì thầm: “Cậu mang tiền đến chưa? Đưa 2000 tệ cho tôi đi!”
Lương Tranh lấy ra tấm thẻ ngân hàng của mình: “Không có tiền mặt, đợi tôi đi quẹt thẻ, nhớ là cậu nợ tôi đấy!”
"Ok! Qua đây uống vài ly! Hơ, còn mặc áo măng tô cơ đấy, bảy giờ cậu càng ngày càng ra dáng đàn ông rồi !”
"Ai bảo cậu ngày ngày đắm chìm trong phấn son, hooc môn nam của cậu càng lúc càng ít đi đấy!"
“Suốt ngày ngồi ở nhà vật vã với cái cuốn tiểu thuyết chết tiệt đó!”
“Dám chơi xỏ tôi ! Tôi gọi điện về, ông già vẫn khỏe như vâm, thế là chửi cho tôi một trận trong điện thoại. Hôm nào tôi phải gặp cái gã lừa đảo ấy, tẩn cho một trận!"
“Làm vậy cũng chỉ vì tốt cho cậu thôi! Bọn tôi đã bàn bạc dữ lắm mới gọi cho cậu đấy. Hơn nữa nếu không phải là anh em tốt với nhau, cậu ta hơi đâu ôm rơm nặng bụng như thế?”
“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe!"
Hai người lại nói chuyện phiếm thêm dăm ba câu, Từ Tịnh thấy chán liền kéo Trình Triệu phú ra ngoài nhảy nhót. Cô gái tóc ngắn tên là Tống Kì, cũng là bạn học của Từ Tịnh. Cô hỏi xin Lương Tranh điếu thuốc. Lương Tranh nhìn cô gái, nói: “Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, không cho đâu!”
Tống Kì bĩu môi: “Anh sao mà ki bo thế?”
Lương Tranh tỏ vẻ bất cần: “Nhìn mái tóc tổ quạ của cô đi, chắc là xem phim Hàn nhiều quá chứ gì?”
Tống Kì phản kích: “Vẫn còn hơn cái đầu nhím của anh, trông chẳng khác gì thằng ngơ ngơ!”
“Nhìn qua là biết dân 9x rồi, bao tuổi rồi , đủ tuổi thành niên chưa?