Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.
trên tay Ngải Lựu Lựu, nói: “Không thành vấn đề! Cô em đanh đá à, anh mời em ăn món Hồ Nam nhé...”
Lương Tranh dẫn Ngải Lựu Lựu đến một nhà hàng Hồ Nam, bên trong rất đông người, vừa hay có một bàn trống trong góc.
Cái bàn rất nhỏ, chỉ đủ hai người ngồi. Lương Tranh quay sang Ngải Lựu Lựu, thì thầm: “Đây có được coi là lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta không nhỉ?”
Ngải Lựu Lựu bĩu môi trông rất đáng yêu. Lương Tranh thấy thế, trong lòng vui lắm: “Em chia tay với tên họ Lâm kia rồi à?
Vẻ mặt Ngải Lựu Lựu bỗng chốc như đông cứng lại: “Đừng nhắc đến anh ta nữa có được không, tôi với anh ta chỉ là bạn bè bình thường thôi, ok?"
Lương Tranh cười: “Chắc là giống tình trạng của anh với Chung Hiểu Huệ hiện nay, trước đây còn có chút rung rinh, giờ bình thường lại rồi !"
Ngải Lựu Lựu lườm Lương Tranh một cái sắc lẻm: “Anh ta là một người đàn ông xuất sắc, chúng tôi ở bên nhau không được hợp cho làm mà thôi. Còn anh thì bị người ta đá, hoàn toàn không giống nhau nhé!"
“Ai bảo anh bị người ta đá nào, anh với cô ấy cũng không thích hợp... nhất thời anh không biết nói thế nào cả...”
“Đúng thế, những chuyện mất mặt thế này làm sao nói ra miệng được.”
“Em...”
“Tôi sao?”
Lương Tranh đang cuống thì điện thoại đổ chuông, là bố mẹ ở quê gọi lên, Lương Tranh biết lại là bài ca không quên, vì vậy đã nghĩ ra cách đối phó từ lâu. Điều khiến Lương Tranh kinh ngạc là bố anh bảo anh về sớm ăn tết, nghe nói chị họ anh sẽ giới thiệu cho anh một cô gái, bảo anh về xem mặt. Chuyện Lương Tranh sợ cuối cũng đã xảy ra, vội vàng nói với bố là mình có bạn gái rồi. Bố anh không tin, Lương Tranh nhìn thấy Ngải Lựu Lựu đang bụm miệng cười, cái khó ló cái khôn, liền nhét điện thoại vào tay Ngải Lựu Lựu, khẽ nói: “Là bố anh, em nói đại vài câu với ông ấy là được..."
Ngải Lựu Lựu ngẩn ra, nói cũng dở mà không nói cũng dở. Thấy trong điện thoại không có ai nói gì, cô đành phải lên tiếng: “A lô, cháu chào bác ạ! Bác có khỏe không ạ? Dạ, vậy thì tốt quá! Nhá cháu ở Hồ Nam, trong nhà còn có một cô em gái nữa ạ. Về ăn tết ấy ạ? Đến lúc ấy để xem thế nào đã ạ, nếu có thời gian nhất định cháu sẽ đến ạ...”
Lương Tranh nghe Ngải Lựu Lựu nói chuyện cũng đoán được bố mình nói cái gì. Thấy mặt Ngải Lựu Lựu đỏ bừng, ngượng nghịu, anh vừa buồn cười vừa hạnh phúc. Nếu như cô có thể đến nhà anh ăn tết thì tốt biết mấy. Lương Tranh tưởng tượng ra cảnh mình và Ngải Lựu Lựu ở chung, càng nghĩ càng thấy vui.
“Anh cười gì thế hả? , Ngải Lựu Lựu ném điện thoại lên bàn:
"Anh cố tình gây khó dễ cho tôi đấy hả?”
Lương Tranh lúc này mới định thần lại: “Đây gọi là cha con đồng tâm, bố anh lâu lắm rồi mới gọi điện nói chuyện với anh. Thế mà lại đúng vào lần đầu tiên chúng mình hẹn hò, đúng là kì diệu..."
"Thôi đừng ngây ngất nữa, ai hẹn hò với anh chứ?”
“Em thành thật chút đi, em đã nói chuyện điện thoại với bố anh rồi, còn định nuốt lời à?”
“Không được, tôi bị mắc lừa anh đấy chứ?”
"Ai mắc lừa ai còn chưa biết được... hay là tết này về quê cùng anh nhé!”
"Thế thì phải xem biểu hiện của anh đã. Hơn nữa cho dù có về anh cũng phải về nhà tôi ở Hồ Nam trước!”
“Rõ ạ ! Em sợ bố mẹ anh không vừa ý em, không cho em bước chân qua cửa nhà anh nên em mới dẫn anh về nhà em trước để gạo nấu thành cơm chứ gì?”
"Đáng ghét, anh đừng có mơ!”
“Ha ha ha...”
Ăn cơm xong, Lương Tranh mời Ngải Lựu Lựu về nhà anh ngồi, Ngải Lựu Lựu chợt nhớ ra nhiệm vụ Đàm Hiểu Na giao cho mình. Hóa ra Đàm Hiểu Na nghe nói Ngô Hiểu Quân đã viết một cuốn tiểu thuyết, miêu tả đời sống tình cảm của nam nữ đô thành, cô rất muốn đọc xem hình ảnh nhân vật trong tiểu thuyết có phảng phất hình bóng của mình không. Cô cũng rất muốn biết Ngô Hiểu Quân định nghĩa ra sao về tình cảm giữa hai người, rốt cuộc Ngô Hiểu Quân có hận cô hay không? Đàm Hiểu Na không đợi được đến khi ra sách, cô nôn nóng muốn biết cuốn tiểu thuyết ấy viết những cái gì, nhưng cô lại ngại trực tiếp đến hỏi Ngô Hiểu Quân, nghĩ đi nghĩ lại, Đàm Hiểu Na đành phải nhờ Ngải Lựu Lựu.
Ngải Lựu Lựu vừa ngồi xuống ghế, Lương Tranh đã bê trà lên còn dặn cô uống từ từ thôi kẻo nóng, chu đáo cứ như đang phục vụ một nữ hoàng. Lương Tranh ngồi xuống bên cạnh Ngải Lựu Lựu, định quàng tay qua vai cô nhưng lại không dám, thế là cứ đứng ngồi không yên. Ngải Lựu Lựu liếc thấy Lương Tranh ngồi sát mình liền xích ra xa: “Duy trì cự li, hôm nay là nể mặt anh lắm rồi đấy. Đừng có thấy bở cứ đào mãi...”
Ngải Lựu Lựu lắc đầu nguầy nguậy, ngồi lại ghế rồi thở dài: “Sớm muộn gì cũng bị anh chọc cho tức chết! Ngô Hiểu Quân đâu, tôi tìm anh ta có chút chuyện..."
Lương Tranh đến trước phòng Ngô Hiểu Quân, gõ mạnh vào cửa: “Ngô Hiểu Quân, người đẹp Ngải dến tìm cậu này!”
Khoảng hai phút sau, cửa phòng Ngô Hiểu Quân mở ra. Ngô Hiểu Quân mặt mày mệt mòi đi ra, thấy Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu đang ngồi trên ghế liền tỏ vẻ không tin vào mắt mình.
Ngô Hiểu Quân đẩy gọng kính trên sống mũi, nói vẻ rất khoa trương: “Oa, hôm nay rồng đ