Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/917 lượt.

h phúc biết mấy!"
Ngải Lựu Lựu thở dài, chua xót nói: “Em đâu có tốt số như cô ấy, cùng lúc gặp được cả hai chàng yêu mình thật lòng, trong đó một người còn vì thất tình mà chuyển qua viết tiểu thuyết đấy!”
Chu Tường Linh: “Thật không, ai thế?”
Trâu Huệ: “Không phải là cải anh Ngô Hiểu Quân gì gì đó chứ?”
Ngải Lựu Lựu: “Ừ, chính anh ta đấy, còn chuẩn bị xuất bản nữa đấy!"
Chu Tường Linh nói vẻ rất ngưỡng mộ: “Ôi lãng mạn quá, xúc động quá! Cái anh chàng đó đứng là ngốc nghếch. Ngốc đến mức đáng thương... Hiểu Na, nói xem tâm trạng của em lúc này thế nào?”
Đàm Hiểu Na đang mải mê đọc tiểu thuyết, chẳng hề biết mọi người đang nói chuyện gì. Giờ đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, cô lập tức “có” một tiếng khiến cho mọi người cười bò. Đàm Hiểu Na ngơ ngác không hiểu mọi người cười cái gì.
Chu Tường Linh: "Lạc mất hồn rồi hả?”
Đàm Hiểu Na: “Em làm sao?"
Trâu Huệ: “Cái anh Ngô Hiểu Quân kia có phải đã viết tiểu thuyết cho chị không?”
Đàm Hiểu Na phản bác: “Đâu có, hoàn toàn không có viết về tôi...”
Trâu Huệ chất vấn: “Chị đã đọc đâu mà biết được anh ấy không viết về chị?”
Đàm Hiểu Na cứng họng, mặt đỏ bừng không nói được lời nào.






Chu Tường Linh: “Cái anh chàng Ngô Hiểu Quân với em hình như từng có một thời gian yêu đương nhỉ, hai người còn chuấn bị mua nhà nữa mà, sao về sau lại chia tay thế ?”
Trâu Huệ tiếp lời: “Hay là kế cho bọn em nghe chuyện yêu đương của hai người đi, để mọi người cùng chia sẻ, chị cũng được hoài niệm một chút!”
Chu Tường Linh nhắc nhở Đàm Hiểu Na: “Nhớ nhung thì được, nhưng không được nghĩ ngợi vẩn vơ. Giờ em đã là người có chồng, không thể có những hành vi đi quá giới hạn được!”
Trâu Huệ cười: “Không được ngoại tình về thể xác, nhưng tâm hồn thì có thể...”
Chu Tường Linh và Trảu Huệ người tung kẻ hứng, trong đầu Đàm Hiểu Na lúc này toàn là hình ảnh của Ngô Hiểu Quân. Nhớ những dòng chữ phảng phất chút ai oán trong tiểu thuyết của anh, cô lại không nén được bật khóc. Đàm Hiểu Na đứng dậy, chạy ra khỏi văn phòng. Hành động bột phát của cô khiến cho cả ba người trong phòng tài vụ không biết phải làm sao.
Đàm Hiểu Na nấc lên: “Có phải tôi rất xấu xa, rất ích kỉ không? Vì cuộc sống sung túc mà phản bội anh ấy, phản bội tình cảm của chúng tôi!"
Ngải Lựu Lựu an ủi: “Cậu có quyền được lựa chọn hạnh phúc, đây không phải là phản bội. Bành Thao đổi xử với cậu rất tốt, có thể nhận ra rằng anh ta cũng rất yêu cậu. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, ngoan!”
Đàm Hiểu Na ngẩng đầu lên: “Tôi muốn gặp riêng Ngô Hiểu Quân!”
“Hả... chuyện này không thích hợp cho lắm!”
“Tôi muốn cởi cái nút thắt này, nếu không tôi không thể nào thoải mái được!”
“Vậy cậu để tôi nghĩ cách đã, tôi sợ nhỡ cậu sa chân lỡ bước để sau này phải ân hận cả đời, còn tôi lại trở thành đồng phạm, e rằng Bành Thao sẽ giết tôi mất!”
Lương Tranh cho rằng mối quan hệ giữa mình với Ngải Lựu Lựu đã có một bước tiến mới, nhưng thời điểm quan trọng này vẫn cần phải cố gắng thêm nữa để củng cố tình hình. Hết giờ làm về nhà, Lương Tranh qua siêu thị mua hai túi hoa quả, sau đó gọi cho Ngải Lựu Lựu, bảo cô xuống dưới nhà. Ngải Lựu Lựu sợ Lương Tranh không chờ được sẽ chạy lên nhà mình nên cúp điện thoại xong là cô chạy như bay xuống dưới.
Lương Tranh toét miệng cười: “Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi !”, Ngải Lựu Lựu thấy Lương Tranh xách hai túi hoa quả liền cười: “Mua nhiều thế để làm gì?”
“Để ăn dần, ăn nhiều hoa quả rất tốt cho da!”
Ngải Lựu Lựu sờ lên da mặt mình: “Da mặt tôi xấu đến thế sao?"
“Không xấu, nhưng phải giữ gìn, đúng không nào?
“Có phải anh ngại nói là mua cho Chung Hiểu Huệ nên mới nói là mua cho tôi không hả?”
"Anh không chơi kiểu đi đường vòng như thế. Nói chung là mua cho em, hai em có ăn chung với nhau anh cũng chẳng có ý kiến gì, anh với cô ấy vẫn là bạn bè, cho dù anh có mua hoa quả cho cô ấy cũng là chuyện bình thường. Em thoáng như vậy, chắc chắn sẽ không ghen đâu nhỉ?”
Ngải Lựu Lựu nhíu mày đi ra ngoài, Lương Tranh hấp tấp đi theo. Đang đi Ngải Lựu Lựu bỗng quay phắt lại khiến Lương Tranh giật nảy mình: “Hỏi anh một chuyện này, nhưng anh hứa phải giữ bí mật đấy!"
“Chuyện gì? Em cứ nói đi, anh đảm bảo sẽ kín miệng!”
“Đàm Hiểu Na dạo này suốt ngày nhớ Ngô Hiểu Quân, cô ấy muốn gặp mặt anh ta, bảo tôi giúp hẹn Ngô Hiểu Quân ra ngoài!”
“Hẹn đi, chuyện này có gì to tát đâu... ?”
“Anh nói dễ nghe nhỉ, ngộ nhỡ hai người ấy tình cũ không rủ cũng tới thì chẳng phải tự nhiên tôi thành kẻ gì gì đó à?”
“Vương bà ?” (*)
“Anh muốn chết à?”, Ngải Lựu Lựu giơ tay lên định đánh Lương Tranh.
Lương Tranh vội vàng né đi: “Ha ha... em mà không giúp cô ấy thì cô ấy cũng sẽ nghĩ ra cách khác thôi. Vậy thì cứ thuận theo lẽ tự nhiên đi. Hai người nếu phải chia tay thì sớm muộn gì cũng phải chia tay, cho dù một trong hai người có cố níu kéo cũng chẳng vô ích. Chỉ có điều..."
“Sao thế?”
“Đàm Hiểu Na có hơi quá quắt, đã kết hôn với người khác rồi còn giở chiêu này ra nữa. H