Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/909 lượt.
c mặt Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu: “Nào, chúc hai người hạnh phúc!"
Ngải Lựu Lựu có nằm mơ cũng không ngờ Chung Hiểu Huệ lại thẳng thắn thế, cô bối rối không biết nói gì, đành nâng cốc lên, cười gượng gạo: "Chúng ta đều sẽ hạnh phúc…”
Lương Tranh thấy sống mũi cay cay “Ra nước ngoài rồi em phải chăm sóc bản thân cho tốt, nếu thấy không quen thì về nước, Bắc Kinh luôn chào đón em!"
Ngô Hiểu Quân cũng nâng cốc góp vui: "Chúng tôi luôn chào đón cô quay lại...”
Chung Hiểu Huệ tự rót tự uống, cả chai rượu vang mình cô uống phải đến phân nửa. Chung Hiểu Huệ mặt mày đỏ phừng phừng bắt đầu nói nhiều hơn, cô liên tục nhấn mạnh chuyện Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu nhất định phải hạnh phúc. Ban đầu Ngải Lựu Lựu còn thấy hơi ngại ngùng, về sau không ngại ngùng nữa mà chuyển sang ái ngại. Cô biết Chung Hiểu Huệ đã uống say liền dìu cô ta lên ghế ngồi, sau đó đi thu dọn bàn ăn. Lương Tranh cũng xuống phòng bếp giúp Ngải Lựu Lựu rửa bát.
Ngải Lựu Lựu hỏi Lương Tranh: “Sao tôi cảm thấy hôm nay Chung Hiểu Huệ cứ là lạ?”
Lương Tranh vừa rửa bát vừa nói: “Ai mà không có tâm sự cơ chứ, em mà uống rượu rồi có khi còn kì lạ hơn cô ấy nữa đấy!”
Ngải Lựu Lựu trợn trừng mắt với Lương Tranh: “Rốt cuộc anh với cô ấy vì sao mà chia tay, có phải anh phụ lòng cô ấy không? Mau nói thật lòng đi!”
“Thế em với Lâm Cường vì sao mà chia tay, có phải hắn phụ lòng em không? Nói cho anh biết, anh sẽ đi tuyệt đường con cháu của hắn giúp em!”
Ngải Lựu Lựu tức tới mức dậm chân thình thịch, đuổi cổ Lương Tranh ra khỏi bếp: “Cút ra ngoài đi, ăn nói linh tinh... ở đây không cần anh giúp đỡ!”
Lương Tranh ra đến phòng khách liền rót cho Chung Hiểu Huệ một cóc nước. Chung Hiểu Huệ vừa uống được mấy ngụm đã ngã vào lòng Lương Tranh. Lương Tranh đi cũng không được mà ngồi đấy cũng không xong. Ngô Hiểu Quân nhìn thấy thế lấy làm đắc chí lắm, còn nói bóng gió phải về trước. Ngải Lựu Lựu từ trong bếp đi ra, vừa hay nhìn thấy cinh này, Lương Tranh tỏ vẻ hồn nhiên vô tội. Ngải Lựu Lựu đi pha ấm trà cho Lương Tranh rồi cười, khẽ nói: ”Anh có phúc gớm nhỉ !”
“Hay là chung ta đưa cô ấy về phòng đi, e cô ấy cảm lạnh mất!”
“Điều hòa ấm thế này, làm gì có chuyện? Cứ để vậy đi, anh chẳng hiểu tâm ý phụ nữ gì cả...“
“Nhưng mà...”
“Shut up!”
Lương Tranh thấy Ngải Lựu Lựu đi thẳng về phòng mình đành lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô: Nhưng anh không muốn làm tổn thương em!
Ngải Lựu Lựu: Không đâu, tôi thích người đàn ông có trách nhiệm!
Lương Tranh: Anh hiểu rồi.
Ngải Lựu Lựu: Ha ha….
Có thể là do uống rượu nên Lương Tranh mơ mơ màng màng trên ghế, cuối cùng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, đến lúc tỉnh lại đã là nửa đêm, Chung Hiểu Huệ không biết đã đi đâu mất rồi . Ở góc phòng khách có bật một cái đèn bàn nhỏ, ánh sáng phát ra dịu dàng và ấm áp, Lương Tranh nhớ cái đèn này là ở phòng của Chung Hiểu Huệ. Anh đang định đứng dậy thì phát hiện trên người mình có đắp một chiếc áo nhung, chiếc áo này không phải của ai khác, chính là áo của Ngải Lựu Lựu đã mặc ban sáng...
Lương Tranh đi xuống lầu, từng cơn gió lạnh táp vào mặt, ánh đèn yếu ớt hắt xuống mặt đường. Lương Tranh rùng mình, nghĩ lại những chuyện xảy ra gần đây, anh lại thấy nửa vui nửa buồn. Con đường trước mặc mặc dù còn rất trắc trở, gập ghềnh, nhưng anh tin rằng mình sẽ vững bước.
***
Ngày hôm sau, Chung Hiểu Huệ đi từ rất sớm, cô phải về Giang Tô một chuyến gặp bố mẹ cô. Ngải Lựu Lựu vừa đến công ty thì hay tin Trình Triệu phú bị tai nạn xe. Nghe nói là do lái xe khi đang say rượu nên lạc tay lái, đâm vào một gốc cây to trong công viên. Phần thân trước của xe gần như là hỏng hoàn toàn, chân phải của Trình Triệu phú bị dập, gãy xương, giờ đang nằm trong bệnh viện Tích Thủy Đàm ở phía tây thành phố, nghe nói tạm thời không thể ra viện được. Ngải Lựu Lựu lập tức gọi điện cho Lương Tranh, Lương Tranh nói anh không hề biết chuyện này. Sau đó Lương Tranh lại gọi cho Ngô Hiểu Quân. Bọn họ hẹn nhau hết giờ làm sẽ đi thăm Trình Triệu phú.
Cả nhóm dưới sự chỉ dẫn của cô y tá, đi vào một phòng bệnh. Trên giường bệnh gần cửa sổ, Trình Triệu phú đang bị treo chân, phía trên được bó chặt bởi một lớp bột dày, đầu anh ta nghẹo sang một bên, mặt mày hậm hực, trông rất khôi hài. Bên cạnh giường bệnh là Lưu Du Hà, hai mắt cô đỏ hoe, chắc ban nãy vừa mới khóc. Trình Triệu phú sắc mặt trắng bệch, nhìn thấy bọn Lương Tranh xách túi lớn túi nhỏ vào thăm mình liền tươi tỉnh hẳn lên, lại còn dang rộng hai tay làm điệu bộ chào đón rất phô trương: “Các anh chị em thân mến, mau qua đây ôm tôi cái nào! Suýt chút nữa thì tôi không được gặp mọi người nữa rồi...”
Ngô Hiểu Quân đến bên cạnh giường bệnh, hỏi Trình Triệu phú: “Chỉ mình cậu trên xe thôi à? Những người khác có sao không?”
Thấy Trình Triệu phú không nói năng gì, Ngô Hiểu Quân đành lắc đầu thở dài. Lưu Du Hà ngoảnh đầu lại nói: “Cái con tiện nhân đó cũng có trên xe, thấy xảy ra tai nạn một cái là té luôn. Anh nói xem, sao nó không chết đi