pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/995 lượt.

ằng khốn. Cô ấy liền ném nhẫn xuống đất rồi bỏ đi! Đi thì đi, Trình Chí Huy này muốn tìm đàn bà thì một câu là xong hết”.






“Qua rồi thì cho qua luôn đi!”, Lương Tranh nói xong cũng nốc một ngụm lớn: “Tôi nói cho cậu biết, đừng có lặp lại vết xe đổ của tôi lúc trước, giờ tôi có muốn khóc cũng chẳng được đây. Cảm giác thật hụt hẫng, lúc nào cũng nghĩ đến họ, nhớ đến những điều tốt mà họ đã làm cho mình. Giờ cứ nghĩ không biết họ đang nằm trong vòng tay ai, ngọt ngào gọi ai là chồng, có thỉnh thoảng nhớ đến mình không...”
Ngô Hiểu Quân ngồi bên cười khẩy, tiếp lời Lương Tranh: “Đàn ông đàn ang, ai nhắc lại chuyện cũ làm gì?”
***
Hai tiếng đồng hồ sau, ba người về đến khu đô thị Quốc Mỹ.
Trình Triệu phú và Ngô Hiểu Quân mỗi người xách một cái túi, là túi của Trình Triệu phú, một túi là quần áo, túi kia là đồ dùng hàng ngày. Trình Triệu phú quyết định đến đây ở một thời gian, anh ta muốn chữa bệnh mất ngủ, nửa đêm nếu có mất ngủ cũng tóm được ai đó nói chuyện cùng. Lương Tranh không thể hiện thái độ gì nhưng anh nghĩ Ngô Hiểu Quân sẽ phản đối. Kết quả là Ngô Hiểu Quân chẳng phản đối gì, nhưng đưa ra một yêu cầu, đó là Trình Triệu phú phải nhận nhiệm vụ đưa đón hai người đi làm, coi như làm tài xế riêng cho hai người.
Lương Tranh thấy các đồng nghiệp khác đều đang nhìn về phía mình, thế mà Hướng Lệ lại thản nhiên như không, ngồi luôn xuống bên cạnh anh. Lương Tranh hi vọng Hướng Lệ biết điều tự rút lui, nếu không tin đồn sẽ lan nhanh khắp công ty. Sau này mọi người phát hiện ra người đứng đằng sau chính là chú Hoàng thì mọi chuyện càng khỏ giải quyết. Hướng Lệ dường như cũng nhìn ra sự không thoải mái của Lương Tranh nên cúi xuống thì thầm vào tai anh: “Hết giờ làm em mời anh ăn cơm...”
Lương Tranh phải lấy hết dũng cảm nhận lời, bởi vì anh muốn biết rốt cuộc Hướng Lệ định làm gì? Trên đời chẳng có cái gì cho không, nhân viên marketing không chỉ giỏi dùng tư duy kinh doanh để tấn công khách hàng mà còn giỏi dùng tư duy kinh doanh để suy đoán hành vi của người khác, cái này gọi là “bệnh nghề nghiệp”. Lương Tranh dùng nó để tìm kiếm hôn nhân, đối phó với cuộc sống và kinh doanh tương lai. Xét về mặt này thì Lương Tranh là một người nhân viên tài năng.
***
Tại một nhà hàng ở gần công ty Lương Tranh, Hướng Lệ cười rất sảng khoái. Chỉ bởi vì Lương Tranh rụt đầu rụt cổ ngó quanh nhà hàng như kẻ trộm, sau đó nói có khi nào lần này anh lại khiến người khác ghen tuông, bị người ta trả thù hay không. Hướng Lệ vuốt tóc mình, tròn mắt nhìn Lương Tranh:
“Anh sợ à?”
Lương Tranh đón ánh mắt sắc bén của Hướng Lệ: “Nếu sợ đã không đến rồi. Sao lại mời anh ăn cơm, không phải là Hồng Môn Yến đấy chứ?”
“Muốn nghe em nói thật hay nói dối?”
“Nói dối! Để anh xem em nói dối có giống không...”
“Ha ha, em thích anh!”
Lương Tranh mặt mày nghiêm nghị: “Không đúng, đây mới là lời nói thật của em!”
Hướng Lệ bật cười bĩu môi: “Đúng là mặt dày!”
Lương Tranh không muốn đấu khẩu với Hướng Lệ nữa, thật tẻ nhạt. Anh nhấp một ngụm trà rồi không nói gì nữa, đánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
“Thực ra mời anh ăn cơm là bởi vì anh đã giúp em rất nhiều việc, em nên cảm ơn anh mới phải! Hơn nữa lại chiếm mất của anh bao nhiêu là khách hàng quan trọng mà anh chẳng nói gì cả.”
“Cảm ơn anh nhé!”
Lời nói thật của Hướng Lệ khiến cho Lương Tranh cảm thấy ái ngại, anh vội vàng xua tay: “Đừng đừng, ân huệ cái gì. Chúng ta là đồng nghiệp mà, khách hàng nhiều như thế, một mình anh làm cũng không làm xuể mà!”
Sau mấy ly rượu, mặt Hướng Lệ đỏ lên, có vẻ ngà ngà say. Cô thở dài, sau đó như đột nhiên trở thành một con người khác: “Anh có biết vì sao em đến công ty các anh không?”
Lương Tranh đang ăn đồ ăn, lắc đầu nói: “Không biết”
Hướng Lệ lại uống một ly, sau đó dốc bầu tâm sự với Lương Tranh: “Lúc em học năm nhất có yêu một người, tốt nghiệp xong chúng em cùng đến Bắc Kinh, anh ấy làm ở một công ty truyền thông, em làm một giáo viên ở một trường tư nhỏ. Lúc đầu quan hệ giữa bọn em vẫn ổn, về sau ngày nào cũng cãi cọ, nhà anh ấy muốn anh ấy lấy vợ sớm một chút, nhưng em không đồng ý, dù gì bọn em vẫn còn trẻ, nhà cửa chưa có, cưới xin gì chứ?”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh ta giấu em về nhà, chẳng bao lâu sau thì cưới vợ!”
Hướng Lệ nhìn chăm chăm vào phần rượu còn lại trong ly, lắc lắc rồi đưa lên uống cạn: “Đột nhiên em cảm thấy mất phương hướng ở cái thành phố lớn này. Em cảm thấy tất cả đều vì chuyện nhà cửa mà ra, vì vậy em mới đi làm môi giới bất động sản, hi vọng một ngày nào đó có thể mua được một căn nhà cho chính mình. Nhưng giá nhà ngày càng tăng, điều đó có nghĩa muốn mua nhà chẳng dễ dàng gì. Có rất nhiều khách hàng khó đối phó, dây dưa không quyết... em chỉ biết xoay mòng mòng quanh họ, nhưng chẳng có tác dụng gì. Rồi một hôm có một cô gái xông vào phòng làm việc của bọn em, nói em quyến rũ chồng cô ta, còn tát em một bạt tai nữa!”
“Nào nào nào, ăn nhiều vào, thức ăn nguội cả rồi!”, Lương Tranh định kéo Hướn