Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1009 lượt.
u, hai người chỉ biết khoanh tay đứng ngoài cuộc, đương nhiên thỉnh thoảng cũng lấy đó làm vui.
***
Lương Tranh tắm rửa xong liền lên giường nằm, bắt đầu nghĩ lại những chuyện dã xảy ra ngày hôm nay, sau đó tưởng tượng ra cảnh hôn lễ của mình, tự hỏi mình sẽ dắt tay ai đi vào lễ đường thiêng liêng. Anh khó mà tưởng tượng ra viễn cảnh kết hôn với Chung Hiểu Huệ, nhưng anh lại có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đám cưới của mình với Ngải Lựu Lựu: hai người vừa tiến vào lễ đường vừa tranh cãi ầm ĩ, một người nói cuối cùng cũng bị mắc câu của em rồi, có trách chỉ có thể trách mình đã không làm chủ được bản thân để bị mắc câu; còn người kia thì nói như vậy là may phước cho anh lắm rồi, anh mà dám đối xử không tốt với em, em sẽ cho đại hình chờ lệnh...
Lương Tranh càng tưởng tượng càng say sưa, tưởng tượng đến nỗi bật cười. Đáng tiếc là “hoa trôi hữu ý mà nước chảy vô tình”, Ngải Lựu Lựu hoàn toàn chẳng thích mình, trái tim của cô đã hướng về gã phó tổng Lâm nhiều tiền và đẹp trai kia rồi. Còn mình cũng có hơi hơi thích cô ta, khi nào có cô ta ở bên cạnh, tâm trạng lại thấy vui vẻ hơn đôi chút. Chỉ có điều cứ thích đôi co với Ngải Lựu Lựu, có phải vì nhìn cô ta chướng mắt không? Hay là vì muốn thu hút sự chú ý của cô, để giống như từng giọt mưa dầm từ từ thấm vào lòng cô ? Lương Tranh không hiểu nổi, nhưng anh biết mình không thật sự ghét Ngải Lựu Lựu, ngược lại còn thích được ở bên cạnh cô. Mấy ngày không gặp hoặc không cãi nhau được dăm ba câu là lại thấy không được thoải mái.
Chung Hiểu Huệ vẫn thực tế hơn đôi chút, ít nhất cô ấy và mình đã bàn bạc đến chuyện cưới xin, muốn theo chủ nghĩa nữ quyền thì cứ theo chủ nghĩa nữ quyền, muốn lăn lộn xă hội thì cứ lăn lộn xã hội cho đến khi không muốn làm nữa thì thôi, mình muốn tìm một người để chung sống chứ không phải tìm một ô sin về giúp việc nhà, cho cô ấy tự do cũng là cho mình tự do. Bao dung, nhất định phải bao dung! Yêu một người là phải yêu toàn bộ con người cô ấy, chấp nhận cô ấy thì phải chấp nhận toàn bộ con người cô ấy.
Nhưng bản thân mình không hề yêu cô ấy? Nhiều nhất chỉ là sự khao khát. Hay cũng có thể là một nhiệm vụ, nhiệm vụ kết hôn, giống như đi tìm đơn hàng vậy. Khách hàng càng khó thuyết phục lại càng muốn thuyết phục cho bằng được, càng thách thức thì càng muốn chinh phục. Gân gà... hóa ra với mình, Chung Hiểu Huệ giống như một cái gân gà, ăn thì chán mà bỏ thì tiếc.
Gân gà với gân gà mà đi với nhau thì chẳng phải vẫn chỉ là gân gà thôi sao? Sau đó sống một cuộc sống như "gân gà”, đi hết cuộc đời như “gân gà”.
Lương Tranh càng nghĩ càng thấy sợ, về sau anh quyết định phải gặp Chung Hiểu Huệ để lật bài ngửa, chuyện này không thể kéo dài thêm được nữa. Trình Triệu phú đã kết hôn rồi, Ngô Hiểu Quân chắc cũng nhanh thôi, mình không thể để bản thân gặp phải một kết cục thê thảm được, nếu như vậy thật sau này mặt mũi nào ngẩng mặt nhìn anh em? Ông già ở nhà chắc sẽ lại mấy ngày gọi điện giục cưới một lần, mà có khi còn tấn công dữ dội hơn. Vợ ơi, mau mau xuất hiện đi, anh sẽ yêu thương em thật lòng mà. Anh cũng muốn kết thúc tình trạng một mình phấn đấu này lắm rồi, anh muốn nắm tay em xây dựng hạnh phúc tương lai!
Lương Tranh ngủ một giấc đến tận trưa, tỉnh dậy thấy đầu óc nặng như chì, Ngô Hiểu Quân không biết đã đi đường nào, cả căn hộ trống hoác, bên ngoài mặt trời rực rỡ, càng làm nổi bật sự u ám và lạnh lẽo của nó.
Chuyện này khiến Lương Tranh nhớ lại hồi còn nhỏ, lúc ấy anh bốn tuổi, vẫn chưa đến tuổi đi học, hôm ấy cũng là buổi trưa, anh vừa tỉnh ngủ, thấy trong nhà không có ai, bố mẹ đều đã ra ngoài và khóa trái cửa lại.
Lương Tranh vừa khóc vừa gào “mẹ ơi”, càng gào khóc lại càng thấy sợ, nghĩ rằng mình bị bố mẹ bỏ rơi. Lương Tranh định mở cửa sổ chui ra nhưng không sao chui ra được, bởi cửa sổ có song sắt, tay thò ra được nhưng đầu không qua được. Lương Tranh lại gào khóc nức nở nhưng vô ích. Gào chán rồi, khóc mệt rồi, Lương Tranh liền ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn ánh mặt trời rực rỡ. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy lá cây rất xanh, rất mới mẻ, tiếng chim và tiếng ve thật vui tai, thế giới bên ngoài thật ấm áp và đa dạng.
Đây là lần đầu tiên Lương Tranh cảm thấy cô đơn, nỗi cô đơn xuất phát từ tận sâu đáy tim. Hơn nữa nỗi cô đơn này còn làm bạn với anh suốt thời niên thiếu, anh sợ bị bỏ rơi, sợ cô độc. Cái cảnh tượng hồi còn nhỏ ấy cứ đeo bám anh vào tận giấc mơ, thỉnh thoảng lại xuất hiện trong kí ức của anh. Anh muốn quay lại quá khứ, quay lại cái ngày rạng rỡ ánh mặt trời ấy, nhưng anh sợ cảm giác bị bỏ rơi, bị cầm tù.
Điện thoại để trong phòng đổ chuông, Lương Tranh vội vã bỏ cuốn sách trên tay xuống ghế rồi lao vào trong phòng. Là cuộc gọi của Chung Hiểu Huệ. Trước tiên cô xin lỗi vì hôm trước không thể tham dự đám cưới cùng với Lương Tranh, sau đó nói hôm nay cô rảnh, cuối cùng hỏi Lương Tranh có muốn qua chơi không. Lương Tranh vẫn còn đắm chìm trong hồi ức, vẫn chưa thoát ra khỏi u uất nên chẳng mấy hào hứng với lời mời của Chung Hiểu Huệ. Nhưng anh không tiện từ chối, như vậy có vẻ hơi hẹp hòi, th