XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1018 lượt.

ử như Ngô Hiểu Quân cũng cảm thấy ngứa mắt, liền giục: “Mau cầm bài lên đi ! Mau lên, lát nữa còn đầy thời gian quấn quýt!”
Lương Tranh nhìn Ngô Hiểu Quân, rồi nhìn sang Đàm Hiểu Na ngồi bên: Các cậu thân mật thì được, bọn tôi không thân mật được chắc? Lí lẽ gì vậy?”
Ngải Lựu Lựu ngoài mặt tỏ vẻ bình thản nhưng trong lòng đang nổi sóng. Hai đôi tình nhân, chỉ có một mình cô là một mình một bóng, thế này chẳng phải kì đà thì là cái gì? Ngải Lựu Lựu vừa lật bài vừa thầm chửi: “Thân mật cái quái gì chứ? Chơi bài mà còn dính chặt vào nhau, có cần thiết phải thế không? Cứ như thể người khác chưa từng yêu bao giờ ấy! Đồ nông cạn!”
Bởi vi Ngô Hiểu Quân đánh bài rất bảo thủ, kĩ thuật của Ngải Lựu Lựu cũng chưa đủ chắc, Lương Tranh lại lớn gan, kĩ thuật tốt, không sợ thua nên mấy ván liền Lương Tranh đều thắng. Ngô Hiểu Quân bắt đầu giở trò chơi đểu, Ngải Lựu Lựu cũng hưởng ứng theo. Một người hiếu thắng như Lương Tranh cảm thấy bức xúc lắm, vốn định đôi co với bọn họ nhưng ngại có mặt Chung Hiểu Huệ ở đây nên đành nhẫn nhịn, lại còn cố giả và cười: "Anh biết bọn họ sợ anh, không sao dâu, gượng ép sẽ không hạnh phúc!”
Nói rồi Lương Tranh liền ôm eo Chung Hiểu Huệ về phòng mình.
“Thật buồn nôn!”, Ngải Lựu Lựu hướng về phía phòng của Lương Tranh chửi.
Đàm Hiểu Na cười: “Ghen rồi chứ gì?”
Ngô Hiểu Quân ngồi bên thở dài: “Hài, đúng là nghiệp chướng!
Ánh mắt hai cô gái đều hướng về phía anh ta, Ngô Hiểu Quân có hơi bối rối , giả bộ như dọn dẹp phòng khách rồi vào nhà vệ sinh lấy giẻ lau ra. Mười mấy phút sau, Lương Tranh nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra. Lương Tranh vừa đi ra phòng khách đã phát hiện mọi người nhìn mình như người ngoài hành tinh: “Sao thế, không quen tôi à?”
Ngô Hiểu Quân cười đểu: “Sao cậu không ở trong đó với người ta đi?”
Lương Tranh: “Cô ấy nghỉ ngơi một lát, chúng ta chơi tiếp chứ?”, Lương Tranh phát hiện chẳng có ai phản ứng liền hòi: “Sao thế, thần bài vừa ra mặt là các người vỡ mật hết rồi hả? Hay là các người thắng tiền rồi nên giờ định chạy làng hả? Có cần thiết phải thế không, có mấy đồng bạc thôi mà...
“Chơi lâu quá thấy đau đầu!”, Ngô Hiểu Quân nói.
Lương Tranh nhìn sang Ngải Lựu Lựu: “Còn cô thì sao?”
Ngải Lựu Lựu hất tóc ra đằng sau, nói: “Thôi không chơi nữa đâu, không chơi với mấy gã marketing thâm độc các người!"
“Nói cứ như thể tài vụ các cô trong sáng lắm vậy!”, Lương Tranh cười khẩy.
Ngải Lựu Lựu đâu chịu thua kém: “Làm sao mà trong sáng bằng người nằm ở trong phòng kia, huống hổ người ta còn có tiền nữa chứ!”
Lương Tranh: “Vô vị!”
Ngải Lựu Lựu: “Vô liêm si!”
“…”






Đàm Hiểu Na thấy hai người này lại đấu khẩu liền kéo Ngải Lựu Lựu sang một bên: “Ôi đói quá, chúng ta đi chợ mua đồ ăn về chuẩn bị tiệc tối đi!”
“Ừ, ý kiến này hay đấy!”, Ngô Hiểu Quân phụ họa.
Đàm Hiểu Na chỉ tay vào bọn Lương Tranh: “Chúng tôi làm chân lon ton thì hai người phải chi tiền đấy!”
Ngô Hiểu Quân nhanh chóng lấy ví tiền, rút ra hai tờ: "Cầm tạm hai trăm đã, có đủ không?”
Đàm Hiểu Na gật đầu: “Đủ rồi, đủ rồi !”
“Trông cũng được, chứ còn đẹp ấy mà, tôi thấy cũng chưa hẳn!”
"Đương nhiên không thể sánh bằng cậu được !"
“Tôi, tôi đã là gì? Nếu tôi mà đẹp người ta đã chọn tôi rồi !”
“Đấy là vì cậu không cho người ta cơ hội, cậu đã có phó tổng Lâm rồi còn gì. Theo tôi thấy, Lương Tranh thực ra thích cậu hơn...”
Trong lòng Ngải Lựu Lựu thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thờ ơ, cố ý hỏi: “Chuyện này mà cậu cũng biết à?”
“Người ngoài cuộc sáng suốt hơn mà...”, Đàm Hiểu Na thở dài: “Thật không ngờ Lương Tranh là một kẻ tham tiền! Thật đúng là xinh đẹp không bằng lấy được chồng tốt, làm tốt không bằng lấy vợ tốt….”
"Có lí! Này, cậu có thấy hai người đó có ý đồ gì không?”
Đàm Hiểu Na đang xào rau liền liếc Ngải Lựu Lựu: “Sao, cậu có ý kiến gì hả?"
“Hử, Tôi thì có ý kiến gì chứ, tôi chỉ cảm thấy hai người họ hoàn toàn không cùng chung một thế giới. Cuộc sống hai người không chỉ cần nền tảng vật chất mà còn cần sự cộng hưởng về tinh thần. Mà cơ sở của sự cộng hưởng nàychính lả sự thống nhất về thế giới quan và nhân sinh quan...”
“Ừm, triết lí gớm, chắng nhẽ cậu và Lương Tranh là người của cùng một thế giới?”
“Tôi với anh ta thì không! Tóm lại tôi cảm thấy hai người họ ở bên nhau cứ kì lạ thế nào ấy, trực giác của con gái mách bảo thế. Lương Tranh ấy mà, thích hợp với một cô nàng nhỏ bé, thông minh và kì quái hơn”.
“Hay là sau này chúng ta giới thiệu Trâu Huệ cho anh ta đi!”
"Tôi thấy được đấy!”
“Ha ha..”
Cả lũ trầm ngâm ăn cơm. Trong bữa cơm, ngoài lúc Ngô Hiểu Quân khen ngợi tài nấu nướng của Đàm Hiểu Na ra, về cơ bản chẳng ai nói năng câu nào, dường như sự xuất hiện của Chung Hiểu Huệ khiến cho mọi người không ai hào hứng lên được, một cặp chỉ thích đấu khẩu như Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu cũng không thể cất lời. Không khí nói chuyện thực ra cực kì quan trọng. Thực ra không chỉ có nói chuyện mới cần không khí, mà cuộc sống của hai