Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1004 lượt.
Đàm Hiểu Na đỏ mặt lườm Lương Tranh, định nói gì đó nhưng lại thôi. Ngải Lựu Lựu biết Lương Tranh đang châm chọc mình, chẳng chịu kém phần: “Núi băng nhà anh thông minh sắc sảo vậy sao không thấy theo anh đến đây nhỉ?”
Lương Tranh hơi lúng túng: “Chuyện nhà tôi không cần cô lo...”
Ngải Lựu Lựu bất cần: “Nhìn là biết bị người ta đá rồi...”
Mặc dù Ngải Lựu Lựu nói rất nhỏ nhưng vẫn bị Lương Tranh nghe thấy. Đàm Hiểu Na cười tít mắt, Ngải Lựu Lựu cũng cúi đầu cười thầm, hai người có vẻ rất hả hê, cuối cùng cũng chơi được tên họ Lương kia một vố.
Nghi thức hôn lễ cuối cùng cũng kết thúc trong tiếng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt của mọi người, nhân viên phục vụ bắt đầu bê đồ ăn lên. Vài phút sau, rượu vang được đưa đến, Trình Triệu phú và Lưu Du Hà mỗi người một ly đi đến các bàn tiệc. Những người trong bàn tiệc lần lượt đứng dậy cụng ly chúc mừng cho cô dâu chú rể. Lúc cặp vợ chồng trẻ đến chỗ bạn Lương Tranh, Trình Triệu phú định cụng ly với Lương Tranh nhưng Lương Tranh đã tránh ra, nói như ra lệnh: “Với tư cách là loạn đảng của anh Trình, với tư cách là bạn thân của cô Lưu, với tư cách là người thúc đẩy cuộc hôn nhân này, tôi yêu cầu hai người hôn nhau một cái!”
LươngTranh: “Không thể nói thế được! Cái này là trách nhiệm, là đàn ông nhất định phải gánh vác. Biết rõ trên núi có hổ mà vẫn phải lên núi...”
Ngải Lựu Lựu lừ mắt hai người, hừ giọng: “Nói cứ như thể đàn ông các người kết hôn là chuyện gì thiệt thòi lắm ý! Các anh không thấy bây giờ con gái lấy chồng muộn với không lấy chồng đông như kiến sao? Đấy là bởi vì mọi người đã nhận rõ bộ mặt thật của các người, không tin tưởng vào đám đàn ông nữa! Thời đại đã khác rồi, phụ nữ không còn phụ thuộc vào đàn ông nữa họ vẫn có thể sống vui vẻ, thậm chí càng hạnh phúc hơn khi không có đàn ông. Thật chẳng hiểu nổi mấy người các người hợm hĩnh gì chứ?”
Đàm Hiểu Na cười tít mắt, vỗ tay hoan hô: “Hay, hay lắm! Cậu đã nói trúng tâm lí của chị em phụ nữ chúng ta rồi!”
Ngô Hiểu Quân đẩy gọng kính trên sống mũi: “Ừm, có lý! Hiện nay phụ nữ không chỉ độc lập về kinh tế mà còn độc lập về tư tưởng. Đây mới chính là độc lập chân chính, cũng là điều kiện tất yếu để bình đẳng nam nữ. Tôi phải viết điều này vào sách mới được!”
Lương Tranh bất mãn: “Ngô Hiểu Quân, câu đứng nhầm đội rồi đấy!”
Ngô Hiểu Quân cãi lại: “Thức thời mới là tuấn kiệt, người ta nói có lí mà! Cái gì gọi là độc lập? Hai điều kiện tất yếu, về kinh tế và tư tưởng. Vừa phải có nền tảng kinh tế lại phải có khả năng tư duy...”
Lương Tranh oán thán: “Cậu đấy, phải mở một diễn đàn rồi mà tha hồ mà nói!”
Đúng lúc ấy, Trình Triệu phú dắt tay Lưu Du Hà đi ra. Phía sau họ là một nhóm người, già trẻ, nam nữ đủ cả. Chẳng có ai không thích đi đám cưới góp vui, cho dù có là trai thừa hay gái ế đi chăng nữa. Nói chung là mọi người ai cũng đều thích đám cưới, điều này có thể khẳng định. Một cặp đôi được ràng buộc với nhau, bắt đầu một cuộc sống mới, cho dù mọi thứ còn nhiều khó khăn nhưng dù gì đây cũng là một chuyện tốt, nhất là trong xã hội bận rộn, con người bị cuốn theo cái vòng xoáy của vật chất thì một việc tốt đẹp như thế này càng lúc càng ít đi.
“Cũng ra dáng phết đấy! ”, Lương Tranh mỉa mai Trình Triệu phú.
Trình Triệu phú tự hào: “Biết làm sao được, lúc nào mà tôi chẳng ra dáng!”
Ngô Hiểu Quân hỏi: “Cảm giác kết hôn thế nào?”
Trình Triệu phú tình tứ nhìn Lưu Du Hà: “Rất tuyệt! Rất bình yên, cảm thấy tràn trề sức sống...”
Mọi người lại bật cười. Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na xán đến gần Lưu Du Hà, vừa khen cô đẹp vừa sờ thử vào bộ váy cưới, còn hỏi bọn họ chụp ảnh cưới chưa, bao nhiêu tiền, chụp theo phong cách gì... Con gái chỉ thích mấy thứ này, yêu hư vinh, thích cái vỏ bọc, thích tự tâng bốc, so bì, hàn huyên này nọ với nhau, sau đó chẳng ai chịu phục ai, lúc nào cũng cảm thấy bản thân mình là đẹp nhất, quyến rũ nhất.
Lương Tranh thấy Trình Triệu phú đang vui liền đề nghị: “Hay là tối nay chúng ta tụ tập đi!”
Trình Triệu phú hưởng ứng ngay: “Được thôi, không thành vấn đề! Mấy hôm nay tôi bận tối mắt tối mũi, phải thư giãn mới được...”
“Lần này cậu trả tiền đấy nhé!”, Ngô Hiểu Quân nhấn mạnh.
“Chỉ là trả tiền thôi mà, tưởng là chuyện gì to tát lắm! Các cậu đi trước đi, hai vợ chồng tôi sẽ qua ngay!”
Trình Triệu phú và vợ đi theo họ hàng thân thích ra về. Cả nhóm đành phải tự đạo diễn tiết mục giải trí tiếp theo. Đàn ông thích đi quán bar uống rượu, đàn bà thích đi dạo phố mua sắm, để cho công bằng, hai người đàn ông sẽ đưa hai cô gái đi dạo Vương Phủ Tỉnh trước. Còn đến tối, hai cô gái sẽ cùng đi với hai chàng trai đến quán bar uống rượu. Trong quá trình đi dạo Vương Phủ Tỉnh, Lương Tranh với Ngô Hiểu Quân cũng thất thểu, ủ rũ như bao gã đàn ông khác mỗi lần phải đi mua sắm với bạn gái. Ngải Lựu Lựu lại đi xem cái túi đó, cô phát hiện cái túi lần trước đã bị bán rồi, thay vào đó là một cái túi khác. Chỉ có điều cái túi mới càng đẹp hơn. Ngải Lựu Lựu thầm hạ quyết tâm sẽ cố gắng làm việc