The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1008 lượt.

ế là anh bảo Chung Hiểu Huệ hay là qua chỗ anh chơi. Chung Hiểu Huệ nói ok, cô sẽ qua ngay.
Một tiếng sau, Lương Tranh nhìn thấy Chung Hiểu Huệ xinh đẹp và quyến rũ xuất hiện ở cổng khu đô thị Quốc Mỹ. Trong thang máy nồng nàn mùi nước hoa của cô, đây là một ngày cuối tuần lãng mạn, Lương Tranh đột nhiên hi vọng thang máy ngừng hoạt động.
Mỗi lần gặp mặt nhau, Lương Tranh và Chung Hiểu Huệ đều cần một khoảng thời gian để làm quen, nhưng làm quen cái gì thì chẳng ai rõ. Sau mấy phút, cảm giác xa lạ tan biến, Lương Tranh liền chạy vào tủ lạnh lấy ra hai lon nước, sau đó hai người ngồi trên ghế xem ti vi. Lương Tranh cứ từ từ xích lại gần Chung Hiểu Huệ.
Chung Hiểu Huệ cầm cuốn sách trên ghế lên, lật qua rồi hỏi: Đây là sách gì thế?”
“Của Ngô Hiểu Quân đấy, lúc rảnh rỗi anh thường giở ra đọc!”
“Hôm qua có náo nhiệt không?"
“Có đám cưới nào không náo nhiệt không?”
“Ha ha... cũng phải. Anh không giận đấy chứ?”
Lương Tranh thấy Chung Hiểu Huệ nhìn mình chằm chằm liền tỏ vẻ cởi mở: “Chuyện vặt vãnh ấy, em nói thế thành ra anh là người hẹp hòi à?”
“Em cảm thấy anh rất hẹp hòi đấy!”
“Vì vậy em đến đây để nhận tội và chịu phạt ư?”
“Cứ cho là như vậy đi!”
“Vậy sau này anh phải cố để hẹp hòi hơn nữa...”
“Ha ha ha..."
Chung Hiểu Huệ không nói gì nữa, tay cầm sách, mát dán vào tivi. Lương Tranh cũng không biết nói gì thêm, đành im lặng theo. Anh dựa lưng vào ghế, thầm nghĩ, chưa lấy nhau mà đã chẳng biết nói chuyện gì thế này, nếu lấy nhau rồi biết sống thế nào? Hai người không biết nói chuyện gì với nhau đúng là một chuyện đáng sợ, điều này cho thấy thế giới tinh thần của hai người không có giao điểm, hoặc cả hai đều không muốn mở rộng cửa trái tim cho đối phương. Điều quan trọng là không ai chịu nhún nhường, thỏa hiệp. Cho dù một người mồm năm miệng mười, còn người kia chỉ ừ hử cho qua chuyện thì cũng vẫn còn tốt hơn là cả hai cùng im lặng.
Nửa tiếng sau, Ngô Hiểu Quân hùng hục lao vào nhà, theo sau là Đàm Hiểu Na. Hai người phát hiện ra Lương Tranh đang nhìn họ cười đểu, kiểu như chế nhạo họ “làm chuyện vụng trộm” vậy. Ngô Hiểu Quân đi thẳng vào nhà bếp, cũng chẳng biết là làm cái gì. Đàm Hiểu Na chỉ biết cười trừ với Lương Tranh và gật đầu chào Chung Hiểu Huệ.
Hóa ra mới sáng ra Ngô Hiểu Quân đã hẹn Đàm Hiểu Na ra ngoài chơi, hai người đi dạo một vòng quanh công viên Triều Dương. Trời nóng dần; Đàm Hiểu Na sợ nắng; thế là hai người tìm một chỗ ăn cơm. Ăn cơm xong, tình cảm vẫn chưa nguội bớt, cảm thấy chưa đã cơn ghiền nên Ngô Hiểu Quân mạnh dạn mời Đàm Hiểu Na lên phòng anh ngồi, lấy cớ là để Đàm Hiểu Na đọc tiểu thuyết do anh viết. Anh tưởng rằng Lương Tranh không có nhà, nào ngờ không chỉ có Lương Tranh mà còn có cả Chung Hiểu Huệ ở đây.






Đàm Hiểu Na không từ chối lời mời của Ngô Hiểu Quân. Trong lòng cô biết rõ mình không thể lặp lại vết xe đổ của những bà cô ế chồng, cô phải xác định chuyện chung thân đại sự của mình thật sớm. Cô có nhận thức rõ ràng về bàn thân, có định hướng nghiêm túc về một nửa của mình. Nhân lúc mình còn xinh đẹp, còn trẻ trung, phải tìm một anh chàng tri thức hiền lành, bình yên sống qua ngày, không cần phải ầm ĩ, hoành tráng, chỉ cần ổn định là được. Rõ ràng Ngô Hiểu Quân chính là Mr. Right của cô.
Đàm Hiểu Na ngoài mặt tỏ vẻ nhẹ nhàng, yếu đuối, cách cư xử cũng thân thiện, gần gũi với mọi người nên chẳng mấy chốc đã nói chuyện được với Chung Hiểu Huệ. Chung Hiểu Huệ hoàn toàn khác biệt với quỹ đạo sống của Đàm Hiểu Na, về lí thuyết thì không có cùng chung tiếng nói. Nhưng không sao, đề tài nóng hổi của đàn ông vĩnh viễn là phụ nữ, còn đề tài vĩnh viễn của phụ nữ chính là thời trang.
Đàm Hiểu Na nhìn Chung Hiểu Huệ mặc toàn đồ hiệu, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, khó tránh khỏi tò mò nhắc đến: "Đây là kiểu dáng mới của Channel phải không chị?”
Chung Hiểu Huệ cười tươi như hoa, con mắt tinh tường của Đàm Hiểu Na khiến cho Chung Hiểu Huệ chợt thấy hào hứng:
“Đúng đấy...”
Lương Tranh cười: “Đừng giả bộ nữa! Nói xem sớm nay cậu với Đàm Hiểu Na đi đâu?”
Ngô Hiểu Quân đá mắt ra bên ngoài, đắc chí nói: “Chuyện này có cần thiết phải báo cáo với cậu không?
Lương Tranh ngồi xuống giường của Ngô Hiểu Quân, nói ra vẻ ta đây hiểu biết lắm: “Ngô Hiểu Quân, dạo này sao cậu cứ tỏ vẻ bất cần thế hả? Tôi nói cho cậu biết, hẹn con gái ra ngoài chơi thì buổi chiều và buổi tối là hợp 1í nhất, buổi sáng không thành đâu!"
Ngô Hiểu Quân thừ người ra: “Cái gì mà không thành?”
Lương Tranh tiếp tục: “Đi giải quyết công việc còn được, chứ không thích hợp hẹn hò yêu đương, không có cái không khí ấy!”
“Không biết!”, Ngô Hiểu Quân không buồn đoái hoài đến Lương Tranh, tiếp tục dọn dẹp phòng, anh cảm thấy rất hài lòng với sự tiến triển trong chuyện tình cảm với Đàm Hiểu Na.
Lương Tranh định nói gì nhưng lại thôi, cảm thấy mình nói chẳng khác gì đàn gảy tai trâu. Anh châm một điếu thuốc, rất vài hơi rồi nói: “Cậu nghĩ xem, cậu dẫn cô ấy về đây làm cái gì? Đi xem phim, đi uố