Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/967 lượt.

à Từ Tịnh, trông cũng xinh xắn, tính cách vui vẻ, nhanh nhẹn. Cô ta dường như chẳng chút để tâm đến những lời mỉa mai của Ngô Hiểu Quân, cứ việc ta ta làm. Từ Tịnh nói tiếng phổ thông chuẩn, nghe có vẻ tràn đầy sức sống, thỉnh thoảng còn văng tục, mang lại cảm giác khá mới mẻ cho Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh. Mặc dù Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân ở Bắc Kinh đã mấy năm rồi nhưng rất ít khi tiếp xúc với con gái Bắc Kinh chính gốc. Do đó sự xuất hiện của Từ Tịnh giống như một làn gió mát thổi bay nhũng bức xúc trong tình cảm của hai người đàn ông này, xoa dịu cảm giác ngột ngạt trong căn phòng.
Mới có vài ngày mà Ngô Hiểu Quân và Từ Tịnh đã cười cười nói nói rất vui vẻ, hai người thỉnh thoảng còn bàn luận về triết học, vãn học, cuộc đời... Thỉnh thoảng Lương Tranh nửa đêm tỉnh lại còn nghe thấy ba người bọn họ dang chơi bài trong phòng khách, cười đùa vui vẻ. Lương Tranh thật muốn lao ra mắng chửi ba người họ, thậm chí anh còn muốn túm cổ Ngô Hiểu Quân đánh cho một trận. Thế nhưng anh không thể lấy lại được tinh thần, toàn thân cứ mềm nhũn, ủ rũ và mệt mỏi.
Lương Tranh còn chưa thoát ra khỏi vòng xoáy tình cảm thì công ty lại có chuyện. Chú Hoàng và Hướng Lệ cùng nghỉ việc, ra ngoài làm riêng, lại còn cướp phần lớn khách hàng của công ty. Mấy khách hàng của Lương Tranh cũng bị Hướng Lệ cướp mất. Hướng Lệ đã âm thầm liên hệ với khách hàng thông qua trang thông tin khách hàng của còng ty, sau đó thỏa thuận sẽ kí kết hợp đồng với giá rẻ hơn cho khách hàng.
Giám đốc Lưu Đức Tài vô cùng căm hận hai kẻ “phản bội” này, lập tức ra lệnh cho phòng tài vụ liên hệ với khách hàng của chú Hoàng và Hướng Lệ, thu hồi công nợ và đóng băng tài khoản công ty của họ. Công ty cũng ra thông báo, bổ nhiệm Lương Tranh vào vị trí quản lí đại lí tiêu thụ ở khu vực Hoa Đông, nắm toàn quyền quyết định công việc ở đây. Lương Tranh bận tối mắt tối mũi suốt cả ngày, vừa ra khỏi công ty liền nhận được điện thoại từ một số lạ, nhấc máy lên hóa ra của chú Hoàng gọi đến, mặc đù đã cố nén nhưng giọng nói của chú Hoàng vẫn toát lên sự kiêu hãnh của kẻ chiến thắng.
“Hướng Lệ bảo tôi gọi điện nói với cậu một tiếng xin lỗi, cô ấy đã kí hợp đồng với một loạt các khách hàng của công ty, trong đó có mấy người là khách hàng do cậu phụ trách trước đây!"
“Không sao đâu, ai kí chẳng vậy? Bọn chú mới mở công ty, có nhiều thứ phải cần đến tiền. Nếu là cháu, cháu cũng làm vậy thôi...”
“Lương Tranh, ra ngoài làm việc với bọn tôi đi! Tôi sẽ phân cho cậu mấy tỉnh mà làm, cậu có tài năng như thế, sợ gì không làm nên chuyện...”
“Cảm ơn sếp đã coi trọng. Hai người vừa mới nghỉ, giờ cháu lại đi nữa e không hay lắm ! Dù gì cũng sắp nghỉ tết rồi, sang năm cháu nghỉ cũng chưa muộn!”
“Ha ha, không phải cậu đang dỗ dành tôi đấy chứ? Cậu là một đại tướng dưới trướng tôi, hơn nữa tôi luôn coi cậu là anh em tốt, bên cạnh không có người đáng tin cậy sao làm được việc lớn?”
“Chú Hoàng, chú cứ yên tâm, cháu sẽ suy nghĩ kĩ càng, hơn nữa nếu phải nghỉ việc thật, cháu cũng phải chuẩn bị sẵn sàng đã, không thể để khách hàng của mình bị mất hết như thế chứ...”
Trên đường về, Lương Tranh đã nghĩ ngợi rất nhiều. Anh đang đứng trước hai sự lựa chọn khó khăn, hoặc là đi theo chú Hoàng, trở thành “nguyên lão" của công ty, bắt đầu làm lại từ đầu từ sân chơi nhỏ phát triển thành không gian lớn; hoặc là ở lại công ty này để nắm giữ chức vụ quản lí, học tập thêm kiến thức quản lí, sau đó dẫn dắt các nhân viên trong bộ phận của mình “xông ra trận tuyến”, giúp cho sự nghiệp của mình có một bước tiến mới.
Cuối cùng Lương Tranh vẫn chọn cách án binh bất động, đợi hết năm rồi tính tiếp. Dù gì thì ở trong một công ty lớn thế này thứ anh có thể học được rất nhiều, khả năng chống chọi lại nguy cơ mạnh hơn. Cũng có thể nhân cơ hội này để thăm dò khả năng phát triển của công ty chú Hoàng, để xem họ lựa chọn phương thức kinh doanh ra sao, chuẩn bị phát triển công ty như thế nào. Nếu như chỉ là làm ăn nhỏ qua ngày thì thôi không sang bên đó làm nữa; còn nếu như có thể xây dựng được cơ đồ thật, bản thân mình cũng có thể đến đó để học hỏi thêm.
***
Sáng ngày hôm sau, sau khi kết thúc cuộc họp, Lưu Đức Tài lại triệu tập toàn bộ nhân viên của phòng marketing lên phòng họp, mục đích rất đơn giản là ổn định “lòng quân”. Đầu tiên ông ta nêu ra hành vi phản bội công ty của chú Hoàng và Hướng Lệ, còn nói công ty có thể sẽ khởi tố bọn họ làm tổn thất lợi ích, lấy trộm bí mật kinh doanh của công ty. Sau đó, ông khẳng định hiệu quả làm việc của công ty, nói rằng năm nay công ty làm ăn rất tốt, cuối năm sẽ được thưởng to, còn nhiều hơn cả năm ngoái. Cuối cùng ông liền trình bày kế hoạch phát triển của công ty sang năm cho các nhân viên biết, mở ra một viễn cảnh tươi đẹp khiến ai cũng thấy nhiệt huyết sôi sục.
Sau khi họp xong, Lưu Đức Tài gọi Lương Tranh lại, nói muốn nói chuyện riêng với anh. Lương Tranh đến văn phòng Lưu Đức Tài, thư kí của ông liền bê hai cốc trà vào. Lưu Đức Tài vỗ vai Lương Tranh rồi ngồi xuống bên cạnh anh, lấy thuốc ra hút. Hai người châm thuốc hút, Lư


Old school Swatch Watches