Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/943 lượt.
á? Đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Hay là trưa nay cậu dẫn Chung Hiểu Huệ đi nhé, nói thế nào thì nói, cậu cũng từng yêu thầm Ngải Lựu Lựu, ít nhất cô ấy cũng sẽ nể mặt cậu đôi chút!”
"Cậu tưởng tôi là thằng ngốc à?”
“Năm mươi tệ, có làm không?"
"Ha ha, khách sáo quá, mau vào nhà rồi nói tiếp!”, Ngải Lựu Lựu vừa đóng cửa vừa chửi thầm Lương Tranh, cái tên khốn kiếp này đang định làm gì thế không biết? Sao lại sắp xếp cho bạn gái cũ đến ở với mình, rõ ràng là đang bày trò đây mà!
Ngô Hiểu Quân dẫn Chung Hiểu Huệ đi dạo một vòng quanh phòng của Đàm Hiểu Na, sau đó nói như thể ta đây là chủ nhà "Bạn gái cũ của tôi trước ở đây, chắc là cô vẫn nhớ cô ấy chứ, Na Na ấy?"
Chung Hiểu Huệ ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: “A, là cô à, hai người..”
“Giải tán rồi, cô ấy tìm được một người đàn ông có nhà, có xe hơn nữa người đàn ông ấy lại rất quan tâm cô ấy, tội gì không lấy người ta chứ?", mặc dù Ngô Hiểu Quân nói thản nhiên nhưng sao nghe vẫn phảng phất sự chua xót.
“Tôi thấy anh cũng rất tốt, thực ra hai người rất xứng đôi!”
Ngô Hiểu Quân cười như mếu: “Đáng tiếc là chỉ có duyên mà không có phận...”
“…”
Hai người nói chuyện vui vẻ, Ngải Lựu Lựu đứng phía sau lạnh lùng quan sát, lòng đầy khinh bỉ. Ngô Hiểu Quân cảm thấy lành lạnh sóng lưng, cảm giác có gì đó không ổn, ngoảnh đầu lại thấy Ngải Lựu Lựu đang nhìn mình chằm chằm, liền ngậm miệng vào không dám cười nữa: “À... tôi có việc phải đi trước, hai người cứ từ từ nói chuyện nhé!”
“Điêu thế, cuối tuần thì có việc gì chứ?”, Ngải Lựu Lựu không muốn để Ngô Hiểu Quân đi, cô sợ phải ở riêng với Chung Hiểu Huệ, bởi vì cô không biết phải nói cái gì, đây đúng là một chuyện hết sức khó xử.
“Phải sửa nốt cuốn tiểu thuyết, nhà xuất bản đang giục hối hả!” Ngô Hiểu Quân nhân tiện khoe khoang bản thân, đây là căn bệnh chung của dân tri thức, kiêu ngạo và giả tạo.
***
Lương Tranh đi đạo một vòng quanh Gia Lạc Phúc rồi lại đi xem mấy cửa hàng quần áo, kết quả chỉ mua được có mấy đôi tất. Cuối cùng thì cũng đợi được điện thoại, nhưng là của Chung Hiểu Huệ gọi đến chứ không phải của Ngải Lựu Lựu. Chung Hiểu Huệ nói cô ấy rất hài lòng vì căn phòng, Ngải Lựu Lựu cũng đồng ý để cô ở chung, còn nói tối nay muốn mời hai người đi ăn để cảm ơn. Mình nghe nhầm ư? Hay là bọn họ điên hết rồi ? Hai người bọn họ liệu có thể đối xử hòa thuận với nhau không? Ngải Lựu Lựu biết rõ quan hệ của mình với Chung Hiểu Huệ, sao cô ấy có thể chẩp nhận được nhỉ? Hay là cô ấy đang cố ra vẻ thoải mái, sợ mình cười nhạo không dám cho Chung Hiểu Huệ ở chung?
Lương Tranh cảm thấy một mình mình đi thì ngại quá, đành phải lôi Ngô Hiểu Quân theo. Thế là anh nói với Chung Hiểu Huệ: "Chỉ cần em hài lòng là được rồi. Hay là gọi cả Ngô Hiểu Quân đi, một mình anh con trai đi cũng hơi ngại, phải tìm một người uống rượu cùng mới được!”
“Ok, suýt chút nữa thì quên anh ấy, anh giúp em mời anh ấy nhé!”
Lương Tranh vội vàng về khu đô thị Quốc Mỹ, anh nóng lòng muốn biết quá trình gặp mặt của Ngải Lựu Lựu và Chung Hiểu Huệ. Ngô Hiểu Quân chỉ nói mọi chuyện rất bình thường, hai người nói chuyện rất hợp nhau, cứ như thể bạn bè lâu ngày gặp lại. Nhân lúc Lương Tranh đang thất thần, Ngô Hiểu Quân liền thó luôn hai đôi tất mới của Lương Tranh, sau đó lẻn về phòng mình.
Buổi tối, tại quán lẩu Trùng Khánh Lưu Nhất Thủ. Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đến nơi đã thấy Chung Hiểu Huệ và Ngải Lựu Lựu ngồi đó từ lâu, hai người đang ngồi nói chuyện.
“Ơ, đến muộn mà còn thong dong quá, hai anh nhỉ?", Ngải Lựu Lựu mỉa mai.
Lương Tranh có hơi bực mình, những nơi đông người ai cũng thích thể hiện mình, huống hồ gần đây bị đàn áp quá nhiều, anh quyết định phản bác: “Chỉ một người thôi, từ trước đến giờ anh đi đường lúc nào cũng sải bước chứ không thong dong nhé!”
Chung Hiểu Huệ bật cười, chìa menu cho Lương Tranh: “Lại bắt bẻ chữ nghĩa nữa rồi. Anh ăn gì, tự gọi đi!”
Lương Tranh đón lấy menu, chuyển sang cho Ngô Hiểu Quân: “Thôi cứ để chàng trai này gọi đi, anh ăn gì cũng được!”
"Không phải anh lại nói nhìn người đẹp là no rồi đấy chứ?”, Chung Hiểu Huệ liếc Lương Tranh rồi nhìn sang Ngải Lựu Lựu.
Lương Tranh thấy cả hai người đẹp đều đang nhìn mình, bỗng thấy mất tự nhiên: “Hôm nay lạnh trời, uống chút rượu cho ấm người đi!”
Thức ăn dã được mang lên, mùi nước lẩu thơm ngào ngạt. Lương Tranh rót hai cốc rượu trắng, sau đó nâng cốc: “Chúc mừng bạn Chung đã có nơi có chốn, cũng chúc mừng bạn Ngài vì đã hết cô đơn, nhân tiện chúc mừng đồng chí Ngô sắp được bán tiểu thuyết, đóng thời chúc mừng tôi lại độc thân thêm một năm nữa, nào chúng ta cạn ly!”
Ngải Lựu Lựu và Chung Hiểu Huệ đều uống nước quả, cũng bê cốc lên, đồng thanh hô: “Chúc mừng! Chúc mừng!”
Lương Tranh rất muốn uống say nhưng cơ thể lại không như anh mong muốn, đột nhiên tửu lượng của anh hôm nay rất khá, đến nỗi mà anh càng uống càng thấy tỉnh táo. Rượu càng uống càng say, như thế là hưởng thụ; rượu càng uống càng không say, như vậy là giày vò. Hai cô gái này đã xuất hiện trong cuộc sống của mình