Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.


Tôi báo Tiểu Phần mau kiểm tra lại tủ, tất cả các hóa đơn, sổ sách kế toán, chứng từ nội bộ và bất kỳ giấy tờ nào có liên quan đều phải cho vào túi rồi bỏ vào một cái thùng, tôi chuyển toàn bộ hóa đơn đen vào USB, nhét trong túi, sau đó một mình lái xe đến thôn Cát Liên, cất những thứ này vào một căn nhà ở tầng bốn. Căn nhà này ngoại trừ Lâm Thăng, Cảnh Phú Quý và tôi, không có người thứ tư biết, chuyên dùng để cất những thứ không thể cho người khác biết, hợp đồng thuê nhà được ký bởi một chứng minh thư giả, cảnh sát có lợi hại đến đâu cũng không thể điều tra ra được.
Lúc trước Lâm Thăng từng không đồng ý:
- Mình không ở, lại không đưa gái về đó, mỗi tháng phải mất hai nghìn tệ tiền thuê nhà thật không công bằng, để ở nhà anh là được rồi.
Tôi giễu hắn đúng là chỉ có con mắt đàn bà:
- Để ở nhà tôi với để ở công ty thì có gì khác nhau? Cảnh sát giải quyết chỉ trong một phút, nói cho anh biết, bất cứ thứ gì và nơi nào có liên quan tới chúng ta là họ đều không tha đâu! Hơn nữa phải nửa năm thay đổi một lần, như thế gọi là ý thức phòng trinh thám, hiểu không?
Bây giờ xem ra kế sách của tôi thật cao minh. Giải quyết xong, tôi ngồi xuống, nhìn ra xung quanh, châm một điếu thuốc rồi suy nghĩ kỹ càng từng việc, mọi dấu vết, chứng cứ đều đã được tôi giải quyết ổn thỏa:
- Các người tới đi, tới công ty đi, ngoài những chứng từ chứng tỏ tôi là một người quản lý doanh nghiệp ưu tú, có trách nhiệm thì các người chẳng tìm ra cái gì đâu!
Đang lúc dương dương tự đắc thì điện thoại đổ chuông, Trịnh Tư Tư gọi tới, cô nàng đã di chuyển từ Hồng Kông sang Châu Hải, sáu giờ chiều sẽ tới nơi, thuê phòng ở khách sạn Giả Nhật. Tôi có vẻ hưng phấn:
- Được thôi, được thôi, tới lúc đó anh sẽ đến cảng Cửu Châu đón em!
Bỏ điện thoại xuống, tôi thở dài một hơi, nếu không nhận được điện thoại của cô ta thì tôi đã quên mất việc này.
Có nên gọi Lâm Thăng đi cùng hay không, tôi rất phân vân, giờ mối quan hệ giữa chúng tôi đang căng thẳng, liệu có gây ra cục diện khó xử không? Có điều bạn cũ đến chơi, mọi người cùng nói chuyện quá khứ, không chừng nhờ có người thứ ba mà mối quan hệ giữa chúng tôi đỡ hơn một chút. Thế là tôi gọi điện thoại cho Lâm Thăng, nói có một người bạn cùng Đại học Hộ Giang chiều nay tới Châu Hải, tối nay ăn cùng không?
Lâm Thăng không trực tiếp trả lời tôi mà tiếp tục giễu cợt:
- Anh rảnh thật đấy, lúc nào rồi mà còn có tâm trạng gặp lại đồng môn?
- Hây a, cũng bó tay thôi, bạn tới nhà, chẳng lẽ tôi lại trốn đi.
- Tôi nói cho anh biết, đó là bạn nữ, hơn nữa đi du học ở châu u về, là một mỹ nhân sang trọng đấy. – Tôi buông mồi câu cho Lâm Thăng.
- Thế thì tôi càng không thể đi, Lâm mỗ tôi trước nay không giỏi việc lấy lòng người khác.
Tôi định nhắc là thế Vương Tiểu Lệ thì sao, cô ta là bảo bối trong lòng chồng cô ta, nhưng rồi lại lập tức phủ nhận chính mình, tôi không thể nói những câu đùa giỡn kiểu thách thức như thế nữa, nếu không chắc hắn sẽ nghĩ tôi là Trư Bát Giới gặp người đẹp, quên phắt chuyện đi Tây Thiên thỉnh kinh, như thế còn gì là dáng vẻ của một doanh nhân? Thế là giọng nói của tôi trở nên nặng nề:
- Nói thật lòng, cô ấy có một vài mối có thể làm chung với chúng ta, có liên quan tới công việc xuất nhập khẩu của anh, đến hay không tùy anh!
Cuối cùng tôi đã cảm nhận được cái cảm giác trước khi gặp người đẹp mà Lâm Thăng nói, mong ngóng, căng thẳng, rồi lại hưng phấn kỳ lạ. Trước khi ra ngoài, tôi còn đánh răng ba lần, lần đầu tiên soi gương, cảm thấy vết ố trên răng thật đáng ghét, mặc thử năm chiếc áo sơ mi mới thấy hài lòng, trước khi lên xe còn bỏ tiền ra để đánh đôi giày da bóng loáng.
HẦU KÌNH VAY TIỀN
Triệu Hữu Tài gọi điện tới hỏi tôi chuyện của Khoa Mỹ, tôi nói:
- Ông anh ơi, mấy hôm nay tôi bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian, vài ngày nữa được không?
Cảnh Phú Quý đã quay về, nói là Dương Hồng Năng lại lấy được một triệu bên Khoa Đạt, tôi nói là không thể, tài sản của Khoa Đạt chẳng phải đã bị tòa án tiếp quản rồi sao? Làm sao hắn lấy được tiền?
- Lý tổng ơi, không phải tôi nói cậu, cậu nhìn thì có vẻ thông minh nhưng thực tế lại như thằng ngốc, Lưu Hân đã làm bao nhiêu chuyện xấu như thế mà cậu vẫn còn đối xử tốt với cô ta. Dương Hồng Năng làm gì? Máy nén! Thứ đáng tiền nhất trong cái điều hòa đấy, nếu quan hệ không rộng tới Tổng Giám đốc và Chủ tịch Hội đồng quản trị thì có làm được không? Mấy con chíp bé xíu của chúng ta so được với máy nén không? Người ta còn có cả mối quan hệ với tòa án, đưa người đến thẳng kho của Khoa Đạt, cái gì đáng tiền mới niêm phong cái đó.
Một cảm giác bực bội, ghê tởm dâng lên trong họng, sắc mặt tôi bắt đầu thay đổi, Cảnh Phú Quý không nhìn tôi, vẫn nói:
- Chân nhân bất lộ tướng, như thế mới gọi là cao minh! Cậu tưởng cậu giải quyết được Hoàng Lực là mọi chuyện OK hết sao?
Tôi đập bàn:
- Cậu nói thế là có ý gì? Cảnh Phú Quý, cậu đang cười tôi phải không? Tôi tin tưởng Lưu Hân thì sao? Tôi tin tưởng cô ấy đấy! Lạm dụng tiền công ty thì đã sao, tiền bên Khoa Đạt không thu về được thì


Snack's 1967