Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
ôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra bộ mặt khinh bỉ của hắn, “Thấy chưa, đấy là hậu quả của việc không nghe lời tôi”. Ngay từ đầu hắn đã nhắc nhở tôi phải đề phòng Lưu Hân, sau đó lại nhiều lần nói rõ và ám thị, tôi nói hắn vì có thiên kiến, thậm chí là đố kỵ, đến nỗi sau đó chỉ cần hắn tỏ thái độ với Lưu Hân là tôi lại bực mình, thậm chí còn có ý định cậu nói Đông thì tôi cứ nói Tây, tôi cũng không hiểu nổi vì sao mình lại như thế.
Họ đều không có tin tức gì về Lưu Hân, tôi cũng không muốn gặp hắn, bởi vì gặp lại hắn, tôi sẽ ý thức được mình là gã ngu, thế nên tôi nói:
- Cứ tìm tiếp đi, cho dù phải đào ba tấc đất lên cũng phải tìm ra, cô ta không thể bốc hơi được.
Bên kia điện thoại, Cảnh Phú Quý ngập ngừng một lát:
- Cứ mò kim đáy bể thế này cũng không phải là cách, cậu cung cấp một ít manh mối được không? Dù sao thì cậu với cô ta…
- Tôi với cô ta chẳng có gì! – Tôi hằn học nói, nói xong mới ý thức được sự bất thường của mình, bèn hạ thấp giọng nói, - Thật đấy, Quý, tôi không hiểu cô ta nhiều hơn cậu đâu!
- Anh còn bắt tôi phải tin anh sao? Tổng Giám đốc Lý Tiểu Phi! Anh đã thấu chi hết niềm tin của tôi dành cho anh rồi, nếu tôi lại tin anh tiếp thì… thì tôi thực sự là một thằng ngu! – Trong bụng Lâm Thăng dường như không còn lục phủ ngũ tạng mà chỉ là lửa giận. – Chuyện này kết thúc thì chúng ta cũng giải tán!
Tôi nổi giận:
- Kết thúc? Anh đã báo án rồi, đã tự đào hố rồi, kết thúc được không? Anh không nghĩ xem những khoản khác của chúng ta làm thế nào? Những hóa đơn không rõ ràng làm thế nào? Cảnh sát mà tới, người của Cục thuế cũng tới, bọn họ không bới tung hết lên mới lạ. Anh thật là… - Lẽ ra tôi định nói hắn là “ấu trĩ” nhưng cuối cùng cũng nhịn lại được.
Thủ đoạn gây án của Lưu Hân không phức tạp, trước sau tham ô tiền công ty bốn lần, mỗi lần đều là năm trăm nghìn, ba lần trước đều trả lại tiền trước cuối tháng, duy chỉ có lần này tiền chưa kịp trả lại đã bị phát hiện. Công ty chuyển tiền là một, tên là công ty Mậu dịch Kim Tuyền, nhưng mục đích sử dụng tạm thời vẫn không rõ ràng. Tiểu Phần nghi ngờ là chơi cổ phiếu, bởi vì cô ta với Lưu Hân ngồi làm cùng một văn phòng, thường thấy Lưu Hân đến công ty là mở máy tính lên, đăng nhập vào hệ thống giao dịch cổ phiếu trên mạng, còn thường xuyên nói chuyện với Tiểu Phần về tình hình của thị trường cổ phiếu, rất có khả năng cô ta dùng tiền của công ty chuyển đến thị trường cổ phiếu, ba lần trước kiếm được tiền nên trả lại công ty kịp thời, lần cuối cùng vì thua lỗ quá lớn, tiền không về kịp nên bị bại lộ.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán. Tôi gọi điện thoại cho Lưu Hân, vẫn tắt máy:
Tôi đóng cửa, mở tất cả các rèm của sổ ra, sau đó nằm trên sô-pha, nhớ lại một lượt những lần giao tiếp của mình kể từ sau khi quen Lưu Hân tới nay, rồi dùng kết quả hiện tại suy đoán, mọi dấu vết đều cho thấy cô ta rất thận trọng, đi từng bước một, đều chỉ rõ lời đánh giá của Cảnh Phú Quý về cô ta là hoàn toàn chính xác. Trước tiên cô ta giành lấy thiện cảm và sự tin tưởng của tôi, sau đó tôi giao công việc tài vụ cho cô ta lo liệu, sau sự kiện ngủ chung, cuộc sống của tôi bị đảo lộn, tâm lý buồn bực, đúng vào lúc tôi định cắt đứt tơ tình với cô ta thì cô ta nói mình mang thai, khiến tôi một lần nữa rơi vào vực sâu vô bờ. Cô ta lợi dụng sự nhân từ và tin tưởng của tôi, vào hôm sinh nhật tặng tôi một chiếc bút đắt tiền, nhưng lại lặng lẽ chuyển tiền của công ty trong bóng tối, chả trách hôm đó cô ta cảm thấy sợ hãi. Còn nữa, cô ta lấy cớ hết mực đóng dấu để định mang dấu của tôi sang phòng mình, vô tình bị tôi ngăn cản, hơn nữa tôi còn nhớ ra, chỉ có cô ta và Lạc Lạc là có chìa khóa văn phòng tôi, hộp mực dấu đó thực ra mới mua cách đây không lâu, sao đột nhiên lại hết? Tất cả những điều này khi kết nối với nhau đều trở nên rất liền mạch, kể cả thiện cảm cô ta dành cho tôi cũng là nằm trong một phần kế hoạch. Và cả cú điện thoại thần bí đó, cô ta giả vờ mô tả đơn giản để chuyển mục tiêu sang Cảnh Phú Quý và Châu Thanh Thanh, làm rối tầm mắt của tôi, khiến tôi với Cảnh Phú Quý bất hòa… tuy rằng cú điện thoại đó do một người đàn ông gọi, nhưng chắc chắn có quan hệ với cô ta… Tôi không dám tin, thậm chí còn không dám nghĩ tiếp, tôi thà cho rằng suy đoán của mình là sai lầm, tôi hy vọng mọi chuyện không phải là thật.
Nhưng có một điểm tôi nghĩ mãi không thông, tủ bảo hiểm không có dấu vết cạy mở, con dấu cũng chưa bao giờ thoát khỏi tầm mắt của tôi, cô ta làm thế nào để đóng dấu được?
Có thể Lưu Hân làm mọi điều này là vì vạn bất đắc dĩ, là vì bạn trai cũ của cô ta ép, cô ta nhất thời sợ hãi và hồ đồ; vì gia đình cô ta gặp nạn, mẹ và em trai bị bệnh, cần dùng tiền gấp, đến nỗi cô ta phải đi nước cờ mạo hiểm này… Tôi thà tin như vậy, còn tình cảm của cô ta đối với tôi là thật hay giả giờ cũng vô nghĩa, ngay từ đầu tôi đã không hy vọng gì.
Cái hố mà Lưu Hân đào do chính tôi chôn thuốc nổ, Lâm Thăng châm ngòi, trách ai cũng vô ích, cách duy nhất là mau dập tắt ngọn lửa này.