XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

tôi. – Anh… anh cũng chẳng ra cái chết gì, rõ ràng biết rõ cái gã họ Hoàng nào đó bắt nạt tôi mà còn sắp xếp để hắn có cơ hội, đừng tưởng là tôi không biết!
Mặt tôi biến sắc nhìn Hoa, Hoa cũng chẳng buồn nhìn tôi, quát Tiểu Lộ:
- Con đĩ này say rượu rồi, mau kéo nó ra!
Ba người chúng tôi vừa kéo vừa lôi Tiểu Ngọc ra khỏi khách sạn, lúc ra ngoài cửa, miệng cô vẫn chửi liên tục, tay chân cào cấu, áo bị kéo lên hở cả rốn, nhưng cô ấy bất chấp, khó khăn lắm mới đưa được cô ấy lên xe, cửa xe vừa đóng thì cô ấy cũng ngoắc miệng ra chửi, một lúc sau lại cười lớn, níu vai tôi:
- Anh Phi, em biết anh chê em bẩn! – Một lát sau lại ôm hôn Hoa, nói:
- Hoa, chị là chị em tốt nhất của em. – Một lúc sau lại giơ hai tay cao lên hát bài “Hoa nữ nhân”, - Hoa nữ nhân mọc giữa bụi trần. Hoa nữ nhân bay thật nhẹ nhàng…… - Cuối cùng tôi với Hoa và Tiểu Lộ bỏ mặc Tiểu Ngọc, cho cô ta muốn làm gì thì làm.
Hồi Tiểu Ngọc mới tới Kim Bích làm việc, miệng mồm không nhanh nhẹn, đã thế vẫn còn e dè nên mọi người không thích, thường ngồi được vài phút là khách đòi đổi người. Nhưng Hoàng Lực lại trúng tiếng sét ái tình với cô nàng, nói là mới vớt được món hàng mới từ dưới đáy biển, còn hay hơn mấy món hàng cũ rích héo mòn trên bờ nhiều, ở điểm này phong cách của hắn khá giống với của Triệu Hữu Tài. Sau khi sự kiện hôn xảy ra, hắn vẫn canh cánh trong lòng:
- Đĩ mà còn giả vờ trong sáng? Cả anh nữa, ngoài mặt thì trượng phu, nhưng trong lòng xấu xa như quỷ! Chẳng ra sao cả.
Bị Hoàng Lực nói vậy, tôi hơi xấu hổ, giống như bị Triệu Hữu Tài từng nói về tôi, “muốn bán nhưng bán không triệt để”. Nhưng ngoài miệng tôi vẫn không nhận thua:
- Đại ca ơi, tôi cũng vì muốn tốt cho cậu, chỗ đó bẩn thỉu, nhiều người phức tạp, nếu xảy ra chuyện gì thì sao? Chẳng phải cậu muốn có cô nàng đúng không? Không vấn đề gì! Mai tôi sắp xếp cho cậu.
Hai mắt Hoàng Lực sáng lấp lánh:
- Thật không?
Thời gian đó Ức Lập của Quảng Châu cũng đang trong cuộc chạy đua vào Khoa Mỹ, đã mấy lần Hoàng Lực nói với tôi:
- Hây a, áp lực lớn quá, người của Ức Lập muốn tới, tôi cũng không có lý do nào để không gặp họ. – Sau đó hắn xòe tay chỉ tôi. Tôi hiểu ý hắn nói, chẳng qua là vì muốn kiếm thêm một chút từ tôi, nếu chuyện này không khiến hắn dễ chịu thì chắc chắn sẽ phiền phức nhiều lắm.






Nói thẳng với Tiểu Ngọc thì có thể cô ấy sẽ không làm, thêm vào đó tôi cũng không thể mặt dày thế được, tôi bèn đi tìm Hoa, Hoa vừa nghe thấy thế đã bĩu môi:
- Có tiền để kiếm thì tội gì không làm? Làm với ai mà chẳng là làm? – Hai câu hỏi tu từ của cô ta đã trúng vào điểm yếu, tôi thực sự khâm phục cái cách cô ta nhìn nhận và giải quyết vấn đề, không ngờ trong giới vui chơi giang hồ mà cũng có người có những kiến giải phi thường như vậy, so với bọn người ở công ty tôi, cô nàng giỏi hơn rất nhiều, nói với họ nửa ngày mà họ không hiểu mà còn cãi lại tôi. Tôi lôi một xấp tiền trong túi ra, đặt vào tay Hoa:
- Hoa, em rất có tốt chất làm má mì!
Hoa uốn người thúc khuỷu tay vào bụng tôi:
- Anh, anh đừng có tâng bốc em, anh chiếu cố cho bọn em, chút chuyện nhỏ này em không giúp sao được.
Sau đó tôi không yên tâm về Hoa, hỏi cô đã nói với Tiểu Ngọc thế nào, Hoa thẳng thắn nói:
- Có gì mà phải nói, cho nó một nghìn năm trăm tệ chẳng nhẽ nó không đi? Anh nghĩ ngợi nhiều quá.
- Thế em có nói là đi với anh Hoàng không? – Tôi tiếp tục hỏi.
- Nói rồi, ban đầu nó còn do dự, nhưng thấy tiền, với lại em nói khai sáng cho vài câu là nghĩ thông ngay. – Tôi bật cười hai tiếng.
Sau lưng Tiểu Ngọc biết tôi là người đứng sau lưng vụ này, tôi thấy ngài ngại, lẽ ra hình tượng của tôi trong lòng cô ấy rất tốt, không ngờ lại làm cái việc không quang minh chính đại này với cô ấy. Cảnh Phú Quý nghe tôi kể chuyện, lớn tiếng nói:






Tạm biệt, Hoàng Lực
NỘI CHIẾN TRONG CÔNG TY
Tôi gọi Lạc Lạc vào văn phòng, đích thân rót trà cho cô ta:
- Lạc Lạc, em tới công ty mấy năm rồi?
- Ba năm rồi ạ. - Lạc Lạc rụt rè đưa hai tay ra nhận cốc nước, - Em cảm ơn.
- Là thế này ạ, Lý tổng, gần đây chị Thanh Thanh thường gọi điện tới công ty hỏi thăm hành tung của anh, em không biết phải nói thế nào. Hôm đó em đặt phòng cho anh đi ăn cá chép nên đành phải nói với chị ấy, Lý tổng, em không làm sai chứ ạ?
Tôi đưa tay lên xoa cằm, trầm tư một lát:
- Không sai, sau này em cứ nói thật cho anh.
Lạc Lạc dường như nhận ra ý tứ khác:
- Lý tổng, em biết làm thế nào rồi, anh yên tâm… - Sau đó cô ta thắc thỏm nhìn tôi, tôi nói:
- Được rồi, em đi làm việc của em đi. - Lạc Lạc lại khẽ cúi người, - Cảm ơn Lý tổng. – Rồi quay người rón rén đi ra, nhìn theo cái lưng của cô ta, tôi lẩm bẩm trong lòng: Lại một người bị mình mua chuộc rồi.
Tôi biết có những ông chủ bất lương, tặng cho nhân viên được vài trăm tệ thì nghĩ đủ mọi lý do để trừ của họ năm chục, một trăm. Những việc này tôi không làm được, chỉ cần cấp dưới làm tốt là tôi sẽ không bao gi