Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.

Lực nghe chính là âm thanh từ bộ phim cấp ba đó.
GIĂNG B̃Y HOÀNG LỰC
Sắp tới Giáng sinh, khắp nơi ngập trong bầu không khí vui vẻ, những cánh cổng lớn của khách sạn ven đường đều giăng những tấm băng rôn với những lời chúc phúc, trên cửa kính dán đầy những bông hoa tuyết bằng xốp, trên báo rặt các mục quảng cáo thu hút mọi người tới tham dự bữa tiệc Giáng sinh. Đưa xe vào bãi đỗ, một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục của khách sạn liền xuất hiện để phát tờ rơi cho tôi:
- Anh ơi, đêm Giáng sinh anh định ở đâu? Khách sạn chúng em có hoạt động ưu đãi đây.
Tôi nhìn cô một cái, cười híp mắt:
- Đến nhà em được không?
Ngày hai mươi sẽ mở thầu, tâm trạng tôi vừa phấn khích vừa phức tạp.
Tôi gọi điện cho Lôi tổng, nói tối nay có một đêm biễu diễn violon quy mô nhỏ, tôi với Thanh Thanh muốn mời chị và Victory đi xem, Lôi tổng nói tối nay còn phải đi làm thêm, có việc gì thì cứ nói trong điện thoại. Tôi thấy hơi bực mình, trong đầu lướt qua ba từ “đồ giả tạo”, chuyện này sao có thể nói trong điện thoại? Thế là tôi làm ra vẻ nhẹ nhàng, nói chẳng có việc gì, không đi được thì thôi.
Lộ Cường gọi điện tới nói là việc kiểm duyệt đã được thông qua, tôi biết hai mươi nghìn đó đã phát huy tác dụng, nói một tiếng cảm ơn rồi cúp máy. Tôi đi vào văn phòng của Lâm Thăng, nói với hắn chíp mẫu đã được thông qua, Lâm Thăng nói đây là lẽ đương nhiên, quan trọng là Nam Hưng với Ức Lập có thông qua hay không, nếu họ không được thông qua thì mới là việc tốt, sau đó hỏi tôi vì sao chỉ nói tin vui mà không báo tin buồn? Tôi hỏi tin buồn gì?
- Thì một triệu bên Khoa Đạt ấy, làm thế nào? Hơn bốn trăm bên Hồng Kông còn chưa trả.
Tôi ngồi phịch xuống bàn làm việc của hắn, nói tuyệt đối không có vấn đề gì, trong vòng ba ngày chắc chắn sẽ đòi được.
Lâm Thăng lộ sắc vui, nhưng lại nghi hoặc:
- Thật không? Làm thế nào để đòi về?
Tôi do dự một lát rồi nói đơn giản, cũng chẳng có gì, làm rắn với chúng một chút là được. Sau đó kể cho hắn nghe chuyện Vương Diệu làm tối qua.
Lâm Thăng hiểu ra, đứng lên nói:
- Tôi biết là anh sẽ có cách mà! Đây không phải là hại người mà là tự vệ, xem ra anh giữ lại Vương Diệu là đúng.
Lâm Thăng khẳng định cách làm của tôi khiến tôi rất vui, sự khích lệ của bạn bè là vô cùng quan trọng. Lâm Thăng nói đúng thế, thêm mồi lửa còn hơn là rút củi về, sau đó hắn ghé sát tai tôi, nói nhỏ:
- Cảnh Phú Quý đi tới chỗ Phương Vĩnh Huy rồi hả? Ông ta có nhắc tới Vương Tiểu Lệ không?
Ăn cơm trưa xong, tôi gọi điện thoại cho Hoàng Lực, nói là tối qua điện thoại hết pin, thật xin lỗi, sau đó làm ra vẻ không hay biết gì, hỏi hắn có chuyện gì mà gọi nhiều thế, giọng của hắn lạnh lẽo mà nặng nề:
- Có thời gian không?
Tôi cố tỏ ra bình thường:
- Quan trọng không? Để hết giờ làm nhé?
Hoàng Lực nói không được, bây giờ phải gặp mặt ngay, tôi nói có chuyện gì mà gấp thế? Trong điện thoại không nói được sao? Khẩu khí của Hoàng Lực lập tức trở nên cứng rắn, không cho phép mặc cả:
- Không được, nói ngay bây giờ.
Tôi dừng lại một chút, nói:
- Được rồi, nửa tiếng nữa gặp ở quán cà phê Mạch Điền.
Trước khi bảo Vương Diệu gọi điện, tôi đã lường tới hậu quả xấu nhất, chuyện này mà làm căng thì sau này cũng chẳng thể làm ăn với Khoa Đạt được nữa. Tôi và Hoàng Lực là kiểu tình bạn vì lợi ích rất điển hình, thành nhờ lợi ích, bại nhờ lợi ích, vào lúc sinh tử thì cái gọi là đạo đức, nhân nghĩa đều ném cho chó nó gặm. Chẳng phải Tào Mạnh Đức (tức Tào Tháo) từng nói đó sao: “Thà ta phụ mọi người trong thiên hạ, còn hơn để thiên hạ phụ ta”.
Một chiếc xe ấn còi rồi đi vượt qua tôi, tôi hạ hết cửa kính xe xuống, châm một điếu thuốc rồi rít sâu một hơi.
Hoàng Lực đã chờ tôi rất lâu, ngồi ở góc trong cùng của quán, gương mặt tiều tụy, cáu bẩn đang hút thuốc, cái gạt tàn trên bàn chất đầy đầu lọc.
- Có phải bà hai ép cậu ly hôn không? – Tôi ném cái túi lên sô-pha rồi ngồi phịch xuống.
Hoàng Lực không trả lời, dụi mạnh điếu thuốc trong tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn tôi chăm chú bằng hai con mắt đỏ ngầu, khiến tôi cảm thấy mất tự nhiên, chuyển ánh mắt đi hướng khác:
- Cậu làm gì thế?
- Nhìn tôi! – Hắn gầm lên.
Tôi quay đầu lại, với vẻ cợt nhả:
- Làm gì?
Hoàng Lực nghiến răng trèo trẹo, nhấn từng từ:
- Vì sao?
- Cái gì vì sao? – Tôi trợn mắt nhìn hắn.
- Trong lòng anh hiểu rõ! Con mẹ nó, anh không phải con người! - Hoàng Lực kéo tôi đứng lên rồi thụi một nắm đấm vào mặt tôi.
Đây là điều tôi không ngờ tới, tôi túm lấy cổ áo hắn, ấn hắn trả về chỗ cũ, tiếng động khiến các nhân viên của quán sợ hãi, họ đứng từ xa không dám lại gần, xúm lại nhìn chúng tôi. Tôi đưa tay lên xoa chỗ bị đấm, nhìn hắn cười lạnh:
- Hoàng Lực, hôm nay tôi không đánh trả đâu, cậu giỏi lắm!
Hoàng Lực vẫn chưa nguôi lửa giận, nghiến răng nói:
- Phòng do anh thuê, chìa khóa là anh đưa, đĩ cũng là anh sắp xếp, không phải anh là thì còn ai?
Tôi lại cười lạnh:
- Tôi đáp ứng tâm nguyện của cậu chẳng lẽ lại sai? Cậu không những không cảm ơn tôi mà còn trách cứ tôi, đánh tôi,