Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1913 lượt.

có lý nào không hả?
- Mẹ kiếp! Mày cứ giả vờ đi! Ông mày đúng là mù rồi!
Hoàng Lực giơ hai tay lên tát liên tiếp vào mặt mình, tôi còn chưa kịp hết ngỡ ngàng thì đột nhiên hắn quỳ thụp xuống trước mặt tôi, túm chặt lấy tay tôi:
- Anh Phi, anh phải giúp em, em tin không phải do anh làm. Vương Diệu là nhân viên của anh, anh là ông chủ có thể nói chuyện với nó, anh có thể không trừ tiền nó, nó sẽ không ép em thế nữa.
Tôi đỡ Hoàng Lực dậy, nói là tôi có thể làm công tác giúp cậu, nhưng chưa chắc hắn đã nghe tôi, băng nằm trong tay hắn, chắc cậu phải đích thân đi gặp hắn. Sau đó tôi lôi Vương Diệu ra mà chửi:
- Đúng là nuôi ong tay áo, dám giở trò ra uy hiếp người anh em tốt của tôi! Về tôi phải cho một trận.
Giọng nói của Hoàng Lực nghẹn ngào như sắp khóc:
- Anh Phi, em hứa trong vòng một tuần sẽ trả anh tiền, còn chuyện cuốn băng, em trả mười nghìn để mua. Anh Phi, anh là người thông minh, em thân bại danh liệt thì anh sống cũng không yên ổn, đúng không, coi như đây là lần cuối cùng em xin anh, được không?
Cái gã này giả vờ nói cứng, tôi biết thực ra trong lòng hắn vô cùng hốt hoảng, nhìn Hoàng Lực bình thường luôn ra bộ dương dương tự đắc trước mặt tôi, giờ lại trở nên hèn nhát, trong lòng bất giác có chút thương cảm. Nếu Khoa Đạt phát triển tốt, nếu khoản tiền này tôi không cần gấp, có lẽ chúng tôi vẫn là những người anh em tốt xưng anh gọi em, việc gì phải đi đến bước đường này?
- Thế này đi, tôi hứa sẽ lấy cuộn băng cho cậu, nhưng cậu cũng phải đáp ứng một điều kiện của tôi, ba ngày sau phải mang tiền về, đôi bên thông cảm với nhau được không?
CHUYỆN NHÀ CỦA THANH THANH
Khi Tiểu Quân từ Macao quay về, cậu ta so vai, không cần hỏi tôi cũng biết là đã thua hết sạch.
- Thế nào, tiền không dễ kiếm phải không? Không sợ em thắng tiền, chỉ sợ em không tới. Anh rể em đã phải nộp bao nhiêu học phí ở chỗ đó rồi, em tưởng người mở sòng bạc toàn ăn chay cả chắc.
Tiểu Quân ngồi xuống thở dài:
- Cũng tại anh, lúc thắng sao không kéo em đi, còn thuê phòng cho em ở một tối, đi sớm thì em đã không bị thua rồi.
Tôi vỗ vai cậu ta:
- Em đừng như thế, chơi cho vui thôi mà, em không nghĩ xem, nếu mà kiếm tiền dễ đến thế thì người Macao đã chẳng cần đi làm nữa rồi.
Tôi đưa Tiểu Quân tới bến xe Củng Bắc, bảo cậu ta đón xe ra sân bay Bạch Vân, nhét vào tay cậu ta một túi to rượu với thuốc lá, sau đó dặn dò:
- Phải học cho tốt, bán hàng khó khăn lắm, nhưng em phải cố “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Tiểu Quân cười với tôi:
- Ý của anh là anh đã nhiễm bùn tới mức vô phương cứu chữa phải không?
Tôi đấm nhẹ cậu:
- Về bảo với bố mẹ là đừng lo lắng, năm sau anh sẽ đón họ tới Châu Hải ở một thời gian.
Sau đó tôi mới biết, chuyện này không bao giờ có thể thực hiện được nữa.
Từ bến xe đi ra đã là buổi trưa, tôi thất thểu về nhà, vừa về đến nhà đã thấy một bát canh to đùng để ở bàn ăn, trong thư phòng vọng ra tiếng nói:
- Ông xã, anh uống bát canh đó đi, nấu cho anh đấy.
Tôi cười, nói lớn:
- Vợ vất vả quá, giờ em bận rộn thế mà còn biết thương anh.
- Ai bảo anh là chồng em!
Thanh Thanh cũng nói lớn trả lời lại, giọng nói như ánh mặt trời tháng năm, như đóa hoa vừa nở rực rỡ, khiến người ta thấy sảng khoái.
Một lát sau tôi chợt giật mình, thầm kêu chết rồi, đằng sau mật ong luôn có một con dao, Thanh Thanh giờ cũng học được chiêu này. Chuyện của Lưu Hân thay vì để cô ấy hỏi thì thôi tự tôi cứ khai, đây là bài học của tôi, chuyện nào không giấu được cứ chủ động là tốt nhất. Tôi uống hết bát canh, đi tới cửa thư phòng, Thanh Thanh đang ngồi trước máy tính liên tục nói chuyện trên cửa sổ QQ, tiếng tít tít báo có tin nhắn kêu liên tục.
- Bà xã, nói với em chuyện này.
Thanh Thanh quay người lại:
- Nói đi, chắc chắn không có việc gì tốt.
Tôi đặt tay lên vai Thanh Thanh:
- Thực ra cũng không có gì to tát, gián điệp của em không nói với em hả?
Thanh Thanh khựng lại, cười quỷ dị:
- Em nghe nói chỉ là em nghe nói, anh nên nói gì là chuyện của anh.
Sau khi Thanh Thanh ở Thanh Đảo quay về, cô ấy kiểm soát tôi rất chặt, cô ấy biến Lạc Lạc trở thành gián điệp của mình, chủ động rủ Lạc Lạc đi shopping, lấy cớ là nhờ người trẻ tham mưu giúp cô ấy mua vài bộ quần áo hợp thời, điểm này ban đầu khiến tôi khó hiểu, nếu không phải Lạc Lạc chủ động khai ra thì còn không biết vấn đề nảy sinh ở đâu.
- Nói cho em một tin tốt, Lưu Hân lạm dụng tiền công để chơi cổ phiếu, bọn anh quyết định khai trừ cô ấy ra khỏi công ty, cô ấy nhất thời nghĩ không thông nên uống thuốc ngủ tự tử, giờ đang ở trong bệnh viện, anh có đi thăm cô ấy một lần, chủ yếu là để đòi tiền lại.
Tôi cố tình đảo lộn thứ tự, mục đích là để giành quyền chủ động lớn nhất về phía mình. Lạm dụng tiền công và tự sát không thể nào giấu được, thay vì để Thanh Thanh thăm dò được qua Lạc Lạc chi bằng tôi cứ chủ động nói, còn về thứ tự thời gian và những việc khác thì rất khó đối chứng.
- Vậy sao? - Thanh Thanh nhướn mày, - Một nhân tài ưu tú như thế mà anh không đau lòng sao, Lý tổng?


XtGem Forum catalog