Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
ờ bới lông tìm vết. Tôi thừa nhận có những lúc mình rất nhẫn tâm, nhưng tôi không đen tối, một năm chỉ có vài nghìn tệ, làm gì mà không kiếm ra được.
Tôi đoán Lạc Lạc không nói với Thanh Thanh chuyện bao cao su, nếu không Thanh Thanh đã lại quậy tung lên rồi. Lạc Lạc cũng không dám nhận ý tốt của tôi, giống như một người đụng tay phải nước sôi, vội vã chạy ra xa. Nhưng lúc trước không nói không có nghĩa là sau này không nói, có điều từ ngày hôm nay tôi lại có thêm hai suất bảo hiểm, hoàn toàn có thể yên tâm, giờ xem ai còn moi được chút tin tức bất lợi cho tôi từ miệng cô ta nữa.
Tôi đang nằm trên ghế nghĩ ngợi lung tung, lúc thì làm thế nào để lấy lòng Lôi tổng, lúc thì Hoàng Lực sẽ có phản ứng gì, lúc thì Dương Hùng Vĩ với Vạn Bảo Thắng đang câu kết gì với nhau, còn đang thầm đắc ý với thủ đoạn của mình mới sử dụng thì Tiểu Phần hốt hoảng chạy vào nói:
- Anh ơi, Vương Diệu với Bành Tiền Tiến đánh nhau rồi.
Tôi bật dậy khỏi ghế:
- Ở đâu? Vì sao?
- Ở phòng Tài vụ, anh mau đi xem đi!
Tôi còn chưa đi thì đã nghe thấy tiếng chửi của Bành Tiền Tiến và tiếng “Thằng chó” của Vương Diệu vang tới, sau đó là tiếng nắm đấm dội xuống bàn, Vương Diệu quát:
- Giỏi thì mày nói lại lần nữa xem.
Tôi đẩy cửa bước vào, trong mắt hai người hừng hực lửa giận, ngón tay Vương Diệu chỉ vào người Bành Tiền Tiến, trông như thể đang sẵn sàng xé xác đối phương. Thấy tôi vào, hai người đều tỏ ra sợ hãi, nhưng vẫn trừng mắt nhìn nhau.
Từ sau sự kiện hối phiếu, Vương Diệu rất tiêu cực, đi làm thì cắm mặt vào làm, tan làm thì lặng lẽ về nhà một mình, hoàn toàn không còn vẻ tươi tắn như thường ngày, tôi đã nói chuyện với hắn một lần, bảo hắn đừng để chuyện này trong lòng, biết lỗi và sửa là được. Vương Diệu vẫn luôn im lặng, Bành Tiền Tiến bình thường bị hắn đàn áp nay trỗi dậy, thêm vào đó là viễn cảnh lạc quan bên Khoa Mỹ, bởi vậy âm lượng nói chuyện cũng cao hơn thường ngày vài phần, thường dương dương tự đắc lượn qua lượn lại trước mặt Vương Diệu.
Nguyên nhân cãi nhau là vì Tiểu Phần bảo họ đi lĩnh tiền công tác phí, lúc ký tên, Bành Tiền Tiến buông ra một câu:
- Nghiệp vụ đã chẳng còn thì mời mấy người đó đi ăn uống làm quái gì!
Cuối cùng Vương Diệu không nhịn được nữa:
- Mày đắc ý cái quái gì? Ông mày mời người ta ăn cơm liên quan quái gì tới mày?
Bành Tiền Tiến vẫn không buông tha:
- Mời cũng phí công, chẳng qua là vì bụng mình đói thì có!
Vương Diệu điên tiết, chỉ tay vào mặt Bành Tiền Tiến mà chửi mày là đồ khốn khiếp vong ơn phụ nghĩa:
- Ban đầu là ai đưa mày vào phòng Bán hàng, giờ đủ lông đủ cánh rồi nên muốn bay phải không, đúng là không bằng loài cầm thú!
Thế là mỗi người một câu khiến Tiểu Phần sợ chết khiếp.
Giải quyết xong chuyện của Vương Diệu và Bành Tiền Tiến, một buổi sáng đã trôi qua, mười hai giờ trưa, các nhân viên đều đã xuống lầu ăn cơm, tôi thấy đã đến giờ bèn mở điện thoại, quả không nằm ngoài dự liệu, một loạt các thông báo cho thấy có mười mấy cú điện thoại của Hoàng Lực, còn có một tin nhắn của hắn, rất ngắn, nhưng đằng đằng sát khí.
Hoàng Lực chắc chắn nghi ngờ tôi xúi giục sau lưng, chỉ có điều hắn không có chứng cứ.
Tại khách sạn Quốc Hội, tôi thuê phòng cho Hoàng Lực vui vẻ với Tiểu Ngọc, ban đầu tôi còn do dự không biết mình có nên lắp một cái camera hay không, thế là hỏi ý kiến của Cảnh Phú Quý, thái độ của hắn rất kiên quyết:
- Phải lắp, giờ quan hệ của cậu với hắn còn tốt, ai đảm bảo sau này hắn không trở mặt? Làm cái trò này không phải vì chúng ta muốn hại hắn, mà là để tự bảo vệ mình.
Nghe hắn nói kiên quyết như thế, tôi cảm giác hình như mình không quen biết bạn mình:
- Chẳng phải cậu từng nói tôi vô liêm sỉ, điên cuồng sao? Tôi thấy cậu cũng chẳng kém, đến lúc làm việc thương thiên hại lý thì chẳng thấy run tay.
Cảnh Phú Quý hừ lạnh:
- Tôi còn không hiểu cậu? Miệng thì nói muốn hỏi ý kiến của tôi, thực ra trong lòng cậu đã nghĩ kỹ rồi, chẳng qua là muốn mượn cái miệng tôi để nói ra ý nghĩ trong lòng cậu mà thôi.
Tôi hơi ngượng:
- Tôi đâu có thâm hiểm đến thế!
- Đúng, cậu không thâm hiểm, nhưng tôi thì ngu, thường bị người ta sai khiến. Chuyện này tôi mà thông minh một chút thì tôi sẽ nói là không được, đến cuối cùng cũng chẳng phải cậu vẫn sẽ làm hay sao!
Tôi nói:
- Nếu cậu thực sự làm thế thì cậu đã không còn là Cảnh Phú Quý nữa, chúng ta cũng đã chẳng thành anh em tốt bao nhiêu năm nay nữa. – Nói ra câu này xong, tôi mới ý thức được là mình nói hớ, ngay lập tức bị Cảnh Phú Quý tóm lấy:
- Đúng thế, chính vì tôi trọng nghĩa khí nên mới bị cậu lợi dụng.
Tôi ngại ngùng cười khan hai tiếng, không hề phủ nhận. Nói gì thì nói, bạn bè vẫn là bạn bè, Cảnh Phú Quý tự xung phong đi chợ đêm, mua một bộ camera, hắn đích thân vào phòng lắp đặt, thao tác rất đơn giản, mười phút sau là hoàn chỉnh, trước khi Hoàng Lực vào phòng, mọi thiết bị đã được lắp đầy đủ. Cảnh Phú Quý cảm thán:
- Cho dù cái thứ này mãi không dùng tới thì coi như một bộ phim cấp ba kinh điển để xem cũng được.
Thứ Vương Diệu cho Hoàng