Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.
- Ưu tú? Cô ấy được coi là ưu tú sao?
- Chẳng phải anh vẫn nói là cô ta giỏi giang, không ai thay thế được còn gì?
- Anh nói thế à? Lâm Thăng thì có, anh đã muốn đuổi việc cô ta từ lâu rồi.
- Công ty đuổi? Là anh hay Lâm Thăng? Sao Lý tổng luôn thương hoa tiếc ngọc của chúng ta mà cũng làm được việc đó? Em nghe nói là người ta chủ động xin từ chức mà còn có người giữ lại. Đừng trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, không ra dáng đàn ông tí nào. Dám làm dám chịu chứ!
Bị Thanh Thanh chạm đúng vào nỗi đau, tôi tự nhiên ấp úng:
- Xảy ra chuyện này vẫn còn giữ cô ta có mà điên. Cho dù có giữ cũng chỉ là nói thế thôi, nếu cô ta chạy mất thì bọn anh biết đi đâu tìm cô ta để đòi tiền? Giống như em nợ ngân hàng mười triệu, chẳng lẽ ngân hàng còn chưa đòi được hết tiền của em với bố mẹ em mà đã bắt em đi ngồi tù sao! Một đạo lý đơn giản như thế mà em cũng không hiểu?
- Hừ, em đã sớm nói cô ta không ra gì rồi mà.
- Đúng, bà xã đại nhân, em đúng là anh minh!
- Anh đừng có lẻo mép.
- Không mà, anh thực lòng hâm mộ sự nhìn xa trông rộng của em, bà xã, nào, anh gọt hoa quả cho em ăn nhé. – Chưa chờ Thanh Thanh bày tỏ thái độ, tôi đã bắt tay vào làm ngay.
Thanh Thanh vẫn giữ ánh mắt kỳ quái đó khiến tôi không tài nào nhìn thấu, một lát sau cô ấy mới chầm chậm nói:
- Anh cứ giả bộ đi, em chẳng quan tâm, dù sao em với Dương Huệ cũng chuẩn bị mở một cửa hàng quần áo ở khu miễn thuế, thiếu tiền, anh phải đầu tư hai mươi nghìn tệ.
Thấy Thanh Thanh không còn bắt bẻ nữa, tôi thở phào nhẹ nhõm, xua tay:
- Chuyện tiền nong thì đơn giản, số tiền mà Lưu Hân lấy của công ty đã đòi về được hết rồi, hai mươi nghìn ngày mai sẽ vào tài khoản của em, coi như đầu tư mạo hiểm.
Thanh Thanh lấy một phong bì trong túi ra:
- Không cần đâu, dùng hai mươi nghìn tệ trong đây được rồi.
Tôi ngạc nhiên, giằng lấy ra xem, đó là tấm thẻ mà tôi tặng cho Lôi tổng:
- Chuyện… chuyện gì thế này?
- Hôm qua Lôi tổng gọi điện thoại cho em, bảo em với Đô Đô tới nhà chị ấy ăn cơm, lúc về chị ấy đưa cái này cho em, bảo em đưa anh.
Tôi cầm phong bì trong tay mà có cảm giác bất an, Lôi tổng thật là không hiểu tình người, chị ta làm như thế là có ý gì?
Thanh Thanh nắm lấy tay tôi:
- Lôi tổng còn bảo em nói với anh, nhà là bến cảng để nghỉ ngơi chứ không phải là khách sạn, không thể chỉ lo kiếm tiền mà không quan tâm tới gia đình.
Tôi nói:
- Lôi tổng nói những lời này để làm gì, có phải trước mặt chị ấy em lại nói gì không?
- Em cũng vì suy nghĩ cho anh thôi, nói là cả ngày anh đi làm vất vả, hy vọng Lôi tổng thông cảm và chiếu cố cho anh.
- Vậy sao. – Xem ra lời của Thanh Thanh cũng vài phần có lý.
- Với lại chị ấy còn nói với em, chồng chị ấy qua đời vì ung thư dạ dày, thời gian đó chị ấy làm việc bận rộn, chồng thường đau dạ dày mà chị ấy không để ý, còn tưởng chỉ là đau bụng thông thường, tới khi phát hiện ra đã không kịp nữa, lúc chết mới bốn mươi tuổi, Lôi tổng hối hận lắm, lúc nói với em, mắt chị ấy đỏ hoe.
Tôi thở dài một tiếng.
CH́T V́N DƯƠNG HÙNG VĨ
Việc tốt làm tới cùng, đưa Phật tới Tây Thiên. Tôi gọi cho Dương Hùng Vĩ.
- Người anh em, chẳng phải anh có hứng thú với Đông Uyển sao? Hay là tối nay chúng ta đi?
Lời nói này vừa dứt tôi đã thấy đầu dây bên kia vang lên: “Vợ ơi, tối nay anh phải đi làm”.
Sau sự kiện thuốc lắc, tôi nhận thấy rằng việc này xử lý vẫn chưa ổn thỏa, tôi không nên nói là mình cố gánh trách nhiệm mà không gánh được, sự việc rõ ràng như thế, nếu làm khéo hơn, tôi hoàn toàn có thể vỗ ngực nói tôi sẵn sàng hy sinh bản thân để gia đình anh được hạnh phúc! Ép Dương Hùng Vĩ phải cảm động. Còn về việc Tiểu Mỹ khai hắn ra, cảnh sát kiên quyết đòi tìm hắn là nằm ngoài khả năng kiểm soát của tôi, nhưng ít nhất tôi cũng đã cố gắng hết sức. Cho nên Dương Hùng Vĩ nói với tôi thiếu tinh thần hy sinh về nghĩa. Giờ đây tôi phải làm “công tác” với hắn nhiều hơn.
Trong khu xông hơi của một khách sạn gia đình năm sao, chùm đèn pha lê chói mắt, bồn phục vụ lát đá cao cấp, những nhân viên mặc đồng phục khom lưng cúi chào với nụ cười tươi tắn trên môi, trên tường hành lang là bức tranh một cô gái thời trung đại dùng chiếc khăn tắm voan để che cơ thể. Mọi thứ đều đẹp tuyệt diệu như thể được bước vào cung điện La Mã cổ đại. Một vị Trưởng phòng trong bộ váy màu đen đi trước dẫn đường, mỗi cây cột bằng đá Đại Lý đều có một nhân viên phục vụ đứng ở đó, thấy chúng tôi đi tới, họ cúi lưng ba mươi độ:
- Chào buổi tối!
Dọc đường có rất nhiều tiếng chào như thế, cảm giác như tiếp đón Hoàng Đế. Dương Hùng Vĩ xoa cằm đắc ý:
- Được lắm, được lắm!
Tôi vỗ vai hắn:
- Đừng có kích động sớm quá.
Tôi càng khiến mình hèn hạ hơn thì càng khiến Dương Hùng Vĩ cảm thấy chơi với tôi không những vui mà còn yên tâm, hắn luôn tin vào đạo lý việc xấu cùng làm sẽ bớt nguy hiểm, có kinh nghiệm hơn Hoàng Lực rất nhiều.
- Đây là sổ tiết kiệm ngân hàng Đại Phong ở Macao, sau này tiền của tôi gửi vào đâ