Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2196 lượt.

ết, lập tức báo cho công an hủy vụ án, coi như chưa có gì xảy ra.
Tôi vỗ vai Vương Diệu, ngồi xuống cạnh hắn, gương mặt mệt mỏi tiều tụy của hắn không hề kém tôi hôm chơi ở Macao ba ngày liền. Ôi đồng tiền, mày đúng là vừa đáng yêu vừa đáng hận, mày có thể giúp người ta giải quyết khó khăn, cứu người ta khỏi nguy hiểm, nhưng lại có bao nhiêu con người vì mày mà ngày đêm nghĩ ngợi, vì mày mà gần như phát điên.
Vuông Diệu đặt chiếc cốc xuống bàn, bỗng dưng quỳ thụp trước mặt tôi.
Trong con đường lập nghiệp hơn mười năm của tôi, nếu tính về những sóng gió trong đời có lẽ lần làm điều khiển bị lừa hết cả vốn lẫn lãi là một lần, sự kiện hối phiếu lần này cũng được tính là một lần. Sau chuyện đó tôi nghĩ nếu khi đó tôi không thuyết phục được Vương Diệu, hắn đánh chết cũng không chịu thừa nhận, cho dù cuối cùng hắn không lấy được khoản tiền đó, có thể tôi cũng không thể nào kiếm được khoản tiền bảo đảm một triệu tệ trước khi đấu thầu. Cuộc sống có những lúc thực sự biết trêu ngươi người ta, có ý hái hoa, hoa không nở, vô tình trồng liễu, liễu lại xanh. Những chuyện như thế đã xảy ra với tôi rất nhiều lần.
Mấy ngày sau tôi hỏi Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý:
- Làm người sao có thể như thế? Công ty đối với hắn không bạc, vậy mà hắn lại gây ra chuyện này! Hắn vốn là người rất trung thành, thành thực.
Lâm Thăng đưa tay búng hạt bụi trên cổ tay áo comple:
- Thế giới này không có ai là người tốt vĩnh viễn, cũng không có ai là người xấu vĩnh viễn, tất cả đầu do thời thế quyết định. Sở dĩ Vương Diệu làm như thế là vì khi đó hắn có đầy đủ điều kiện, mà hắn lại đang cần tiền gấp, hắn ý thức được rằng chỉ cần hoàn thành một động tác đơn giản là có thể dễ dàng lấy được khoản tiền này, giá thành thấp mà lợi nhuận siêu cao, rất đáng để hắn mạo hiểm.
Khi Vương Diệu giao nộp hối phiếu, tôi buông một câu: “Người anh em, cậu là người hiểu chuyện, chuyện này coi như chưa từng xảy ra”. Vương Diệu đồng thời cũng nộp đơn từ chức, tôi đọc rồi xé đi:
- Cậu nhóc, đừng buồn bã, hãy dốc hết sức mình ra, cậu mà đi như thế chẳng phải chưa đánh đã khai sao? Tôi không đuổi cậu vậy cậu còn sợ gì!
Nước cờ này của tôi là học ông chủ Vạn, sự thực đã chứng minh là tôi đúng, mặc dù vì việc này mà tôi và Lâm Thăng cãi nhau to một trận.






Phiền phức của đàn bà
CHUYẾN VIẾNG THĂM CỦA BÁC LƯU
Trong tòa nhà văn phòng được sơn màu xanh lam, tôi đứng bên cửa sổ ở phòng làm việc tầng mười một, nhìn ra những đám người và xe cộ đang len lỏi trong con đường Tình nhân, tâm trạng vô cùng thoải mái, tôi thấy may mắn vì phán đoán của tôi về Vương Diệu là chính xác.
Chiếc điện thoại trên bàn bất chợt được chuông cắt ngang luồng suy nghĩ của tôi, giọng nói của Lạc Lạc gần như thì thào:
- Lý tổng, ngoài này có một người tìm anh.
- Lý tổng, Lưu Hân nhà chúng tôi mất bố từ sớm, từ nhỏ đã nương tựa vào tôi, ba năm trước nó có người yêu, thằng bé rất cầu tiến, lại lễ phép, tôi thích nó lắm, nhưng thời gian trước nó chia tay với Hân Hân. Tôi biết con bé thích cậu, cậu là ông chủ của nó, lại rất tài giỏi, nhưng cậu đã có gia đình, nể tình mẹ con tôi mẹ góa con côi, Lý tổng, tôi cầu xin cậu tha cho nó được không?
Bà già mở miệng ra là gọi tôi một điều “Lý tổng”, hai điều “Lý tổng” khiến tôi thấy không thoải mái, ba chữ “tha cho nó” khiến tôi thấy thật kỳ lạ, ý bà ta là chuyện tối hôm đó sao? Tôi tới bây giờ vẫn không hiểu rốt cuộc là chuyện gì, hơn nữa, sau đó thái độ của tôi rất rõ ràng, cô ta và bạn trai chia tay cũng có phải vì tôi bắt cô ta làm vậy đâu. Tôi không thể nào giải thích hoặc chứng minh được điều gì, xử lý chuyện tình cảm phức tạp vốn không phải sở trường của tôi, hơn nữa rất có khả năng cắt không đứt càng thêm rối, bởi vậy chỉ biết gật đầu lấp liếm, mười lăm phút sau tôi đỡ cánh tay bà ta và nói khéo để bà ta ra về.
Sau đó tôi hỏi Lưu Hân rốt cuộc là có chuyện gì, cô ta không trả lời thẳng mà còn hỏi tôi là mẹ em đã nói gì với anh?
Tôi cũng không trả lời thẳng câu hỏi của cô ta:
- Mẹ cô không nói gì, nhưng một mình bà nuôi cô lớn thành người cũng không dễ dàng, với lại anh bạn trai cô cũng chăm sóc cô rất chu đáo, mẹ cô thích cậu ấy lắm.
Lưu Hân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Cho dù thế nào, vấn đề tình cảm cũng là chuyện riêng của em, mẹ em không quản được.
Lần đầu tiên khi Lưu Hân nói thích tôi, tim tôi đập rất nhanh, thậm chí còn thấy mặt mình nóng bừng, đến tôi cũng không thể tin được một cao thủ tình trường như tôi lại có phản ứng như cậu thiếu niên lần đầu biết yêu, có thể vì sự thổ lộ chân tình của cô ta thực sự rất hiếm thấy trong một thế giới tràn đầy sự chém giết lẫn nhau này, nhưng những lời cô ta nói bây giờ lại mang tới cho tôi áp lực, tôi hầu như không thể nào vui nổi. Tôi có thể vui vẻ với tình một đêm, có thể trả một cái giá cao, nhưng không thể chơi đùa với tình cảm, huống hồ giờ tôi chỉ cần cái khoái cảm kéo dài ba phút mà không phải những nỗi nhớ dài dằng dặc kéo dài quanh năm. Tôi trốn tránh ánh mắt của


XtGem Forum catalog