XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

nhiều năm, tôi ghét nhất là hàng chưa vào tay mà đã thanh toán toàn bộ, không phải không trả nổi khoản tiền này, mà là nếu giao tiền toàn bộ ắt sẽ gặp nguy hiểm, tôi có thể mất ngủ cả đêm, bởi vậy tôi cho rằng một cái giá cao cộng với việc thanh toán nhiều lần sẽ giúp tôi mua chuộc được bất cứ ai. Gần đây tôi ngày càng thích phá vỡ quy luật ngầm, cái niềm vui này không phải người nào cũng hiểu được, tôi thích nhìn bộ dạng cảm kích của người khác, cho dù tất cả những thứ đó đều được mua bằng tiền, với lại, anh không cho nhiều một chút đến cuối cùng sẽ vì tiếc số tiền nhỏ mà làm hỏng việc lớn.
Bảy rưỡi sáng tôi tới công ty, nằm trên sô-pha nghỉ ngơi, không nhận được điện thoại có nghĩa là bình an vô sự. Một lát sau Vương Diệu xuất hiện, thần thái hoảng hốt, chắc là hắn cũng không ngủ được, cả đêm thấp thỏm suy đoán không biết tôi định làm gì. Tôi gọi hắn tới cái ghế bên cạnh ngồi xuống, sau đó nhìn chằm chằm không nói. Một lát sau, Vương Diệu không chịu nổi nữa, bất an hỏi:
- Lý tổng, anh… sáng sớm anh gọi em tới có việc gì?
- Vương Diệu, cậu tới công ty làm việc từ tháng Ba năm 2003 phải không? – Tôi không trả lời thẳng vào câu hỏi của hắn, mà quyết định đi hướng vòng để nhử mồi. Vương Diệu cúi đầu suy nghĩ một lát:
- Dạ, vâng ạ.
- Như vậy sắp được bốn năm rồi, cậu nói xem tôi đối với cậu thế nào?
- Chắc chắn là không còn gì để nói rồi, Lý tổng rất coi trọng em, còn cho em phụ trách khách hàng quan trọng nhất là Khoa Đạt, tiền lương và cả đãi ngộ với em đều tốt.
Đây là điều mà tôi muốn nghe thấy:
- Vậy là tốt, nhưng cậu cảm thấy cậu đối với công ty thì sao?
Vương Diệu hắng giọng, ưỡn thẳng lưng:
- Dạ, em luôn trung thành một lòng một dạ với công ty, làm việc cố hết khả năng của mình.
- Vương Diệu, nếu cậu đã cảm thấy công ty đối với cậu không tệ, cậu cũng đã nỗ lực thì tốt, tôi cũng cho là vậy. Tôi nói thật lòng, luôn đối xử với cậu như với anh em trong nhà, cậu nói đúng không? – Tôi dừng lại nhìn Vương Diệu, Vương Diệu gật đầu, - Sở dĩ là tôi gọi cậu tới sớm là nhân lúc công ty không có người, ta nên giải quyết xong sự việc. Người làm anh như tôi muốn cứu cậu một lần, cậu vẫn còn trẻ, con đường còn dài, tôi không muốn cậu gánh một cái tội không thể ngẩng đầu lên được.
- Lý… Lý tổng, em không hiểu ý của anh lắm.
Tôi dừng lại, móc ra một điếu thuốc đưa cho hắn:
- Không cần căng thẳng. – Lúc châm lửa, tôi nhìn xéo hắn, tôi nói thế khiến hắn càng tỏ ra căng thẳng hơn, tôi cảm nhận được điều đó.
- Tình hình ngày hôm qua tôi đã tìm hiểu rõ, cậu ra khỏi đồn cảnh sát lúc hai hai giờ ba lăm phút, hai hai giờ năm lăm phút về tới nhà, đồn trưởng Vương gọi điện thoại cho tôi, đó là anh em của một người bạn của tôi. Chắc cậu biết sự lợi hại của cảnh sát, nếu thực sự bị để ý rồi, họ có thủ đoạn để sử dụng, chứ không văn minh như tôi đâu, nhưng tôi hy vọng chính miệng cậu nói cho tôi biết, tôi đảm bảo sẽ coi như không có việc gì xảy ra.
- Lý tổng, có phải anh nghi ngờ em nói dối, nghi ngờ em nuốt trọn hai triệu đó không? Nói thật lòng, Vương Diệu em có dã tâm ấy cũng chẳng có gan.
Tôi đứng lên đi hai bước bên cạnh cái bàn, nói rõ từng tiếng:
- Xem ra cậu vẫn không tin tôi, có mấy điểm tôi buộc phải nhắc nhở cậu. Thứ nhất, từ hôm qua sau khi hối phiếu bị mất, ngân hàng vẫn chưa hề mở cửa, thế nên chắc chắn tiền vẫn chưa lấy được đi, chín giờ ngân hàng làm việc, Lưu Hân sẽ lập tức tới đó báo mất hối phiếu, như thế cho dù ai có lấy được tấm hối phiếu này cũng chỉ coi như một tờ giấy vụn. Thứ hai, cảnh sát đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, ai tới ngân hàng lấy tiền thì chỉ mười phút sau họ sẽ tới bắt. Thứ ba, hai triệu không phải là hai mươi nghìn, phía cảnh sát rất có hứng thú với con số này, bởi vì tôi đã hứa nếu họ phá được vụ án này tôi sẽ cho họ năm phần trăm, tức là một trăm nghìn tệ để cải thiện điều kiện làm việc của họ. Đồn trưởng Vương tối qua gọi điện thoại cho tôi đã nói, chuyện này đơn giản như con kiến, giờ chỉ chờ thái độ của tôi, cho dù có cứng miệng đến đâu họ bắt cũng phải mở. Thứ tư, tối qua ông chủ và nhân viên nhà hàng đã nhớ ra, những người ngồi xung quanh bàn cậu đều là khách quen, thế nên muốn tìm họ cùng lắm chỉ mất một ngày. Thứ năm, tôi biết mẹ cậu bị nhiễm độc nước tiểu, cần có sáu trăm nghìn để làm phẫu thuật, cậu đang lo lắng vì việc này.
Tôi vừa nói vừa dùng ánh mắt quan sát phản ứng của Vương Diệu, khi nói đến điểm thứ ba, hắn đã bắt đầu đưa tay ra cầm ly nước, bàn tay hơi run rẩy, suýt nữa làm trào nước ra ngoài, trong lòng tôi đã nắm chắc được bảy, tám phần.
- Cuối cùng tôi còn muốn nói một điều, thực ra tôi cũng có trách nhiệm, chưa quan tâm chu đáo tới cậu, cậu hiếu thuận như thế là việc tốt, nói thật lòng tôi rất thích những người hiếu thuận, nhưng cậu có khó khăn gì tại sao không mở miệng nói với tôi? Không nhất định phải áp dụng cách làm cực đoan như thế. Cậu xem thế này được không, chỉ cần cậu đưa hối phiếu ra, tôi có thể dùng danh nghĩa cá nhân cho cậu vay năm mươi nghìn tệ, hơn nữa tôi đảm bảo chuyện này không nói cho người thứ ba bi