Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.

à có một chút, nói suy nghĩ của anh xem.
Sau một hồi phân tích, tôi nhận ra một vài nghi vấn, về tới nhà tôi bèn gọi điện thoại cho Vương Diệu, sau đó không thể nào ngủ được, tới năm giờ sáng, tôi ngồi bật dậy, thay quần áo rồi đi bộ từ đường Thạch Hoa tới đường Tình nhân ở bên bờ biển.
Trời đã vào cuối tháng Mười một, ở quê tôi mấy ngày trước đã có tuyết, mẹ gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi Tết có về nhà không, bà đang chuẩn bị quà Tết. Tôi nói vẫn chưa biết, nếu về cũng có xe, đi lúc nào cũng được. Mẹ không đồng ý, nói là đường núi tuyết trơn lắm, lái xe không an toàn, hoặc là đi máy bay, hoặc là đi tàu hỏa. Tôi cười nói, không phải lo, con trai mẹ lái xe giỏi lắm. Mẹ thở dài một tiếng trong điện thoại:
- Phi này, nghe mẹ đi, thời gian này lòng mẹ lúc nào cũng hoảng hốt, mí mắt phải cứ giật liên tục, mơ thấy con gặp tai nạn!
Tôi cười:
- Mẹ yên tâm đi, con trai mẹ số thọ lắm, không sao đâu. Mấy cái tai nạn mẹ nói con trải qua hết rồi, máy bay suýt bị rơi, bây giờ chẳng phải an lành đó sao?
Mẹ tôi vẫn không yên tâm:
- Hình như mẹ mơ không phải chuyện đó, con với Thanh Thanh vẫn ổn chứ?
Tôi thầm thấy may mắn vì tôi vẫn còn tỉnh táo, lúc ở Thanh Đảo có bảo Đô Đô gọi điện thoại về cho bà nội, nhưng chỉ nói vài câu là cúp máy để nó không nói lộ chuyện gì, mẹ tôi vẫn tưởng cả nhà đang ở Châu Hải, đương nhiên cũng không biết tôi và Thanh Thanh đang cãi nhau to. Tôi nói bọn con vẫn bình thường, còn tốt hơn cả ngày trước! Mẹ tôi thở dài:
- Con đang lừa mẹ, có phải mẹ không hiểu con đâu, con đó, đối tốt với Thanh Thanh một chút, ở ngoài cũng phải cẩn thận, mẹ thường nói với con, gặp chuyện gì nếu nhịn được thì nhịn, nếu không con sẽ chịu thiệt đấy.
Tôi nói vâng ạ, đảm bảo là con sẽ thực hiện đúng chỉ thị của mẹ. Trước khi cúp máy, mẹ tôi còn noi:
- Tóm lại cho dù thế nào, Tết các con cũng phải về, mẹ nhớ Đô Đô rồi.
Nếu không tìm được hối phiếu có nghĩa là không lấy được gói thầu bên Khoa Mỹ, vậy chắc chắn lần này sẽ phải về quê – không giữ được công ty, ở lại Châu Hải có ý nghĩa gì?
Trời tờ mờ sáng, cảnh biển sáng sớm của Châu Hải mang lại cho người ta cảm giác sảng khoái, gió biển thổi tới mang theo mùi tanh của biển, bộ quần áo ướt mồ hôi của tôi đã được hong khô. Trên ghềnh đá giáp biển, một ông lão gầy gò với khuôn mặt nhăn nheo đang ngậm điếu thuốc lá và ung dung bắt cá, trước mặt ông một tấm lưới dần dần được trải rộng ra, cho tới khi nó chìm vào mặt nước biển, chỉ nhô lên bốn góc, hút hết một điếu thuốc, ông lại nhấc lưới lên, chiếc lưới chầm chậm nhô lên khỏi mặt nước, nhưng chỉ lưa thưa vài con cá, dẫu vậy nhưng ông lão không có vẻ gì buồn bã, vẫn tiếp tục thả lưới, vài phút sau lại chầm chậm nhấc lên, cứ như thế lặp đi lặp lại.
- Cuộc sống này thật tuyệt. – Giây phút đó, tôi thật sự ngưỡng mộ ông, quay người lại, đối diện là thành phố Macao đang bị che phủ bởi màn sương sớm trên mặt biển, đừng nói tới những con đường vành đai chạy quanh thành phố, ngay cả cây cầu Hữu Nghị và khu giải trí Kim Sa cũng trở nên mờ ảo trong màn sương dày đặc, nếu là một buổi trưa hè rực rỡ, chắc chắn chúng sẽ lặng lẽ nằm ở nơi đó, cảm giác đứng ở đây cũng có thể chạm tay vào chúng, bây giờ sương mù dày đặc, mọi thứ đều trở nên mờ ảo, mơ hồ, giống như tâm trạng của tôi lúc này.
VƯƠNG DIỆU TỰ THÚ
Tối qua tôi hỏi Vương Diệu tình hình tới sở cảnh sát lấy khẩu cung, trước khi cúp điện thoại, tôi còn dặn hắn nghỉ ngơi cho tốt, tám giờ sáng mai tới công ty, tôi muốn nói chuyện riêng với hắn. Trước đó tôi còn làm một việc, tôi nghĩ ra khả năng Vương Diệu chạy trốn, thế là Cảnh Phú Quý chủ động nói sẽ tới nhà hắn để canh chừng một đêm, tôi biểu dương tinh thần làm việc của hắn, sau đó nói:
- Bây giờ là thời đại nào rồi, giết người còn phải tự mình ra tay sao? Năm ngoài ở quê tôi có một cô gái đi làm thuê ở xa về nhà ăn Tết, trên xe bị gã đàn ông ngồi cạnh quấy rối, cậu đoán xem cô gái làm gì? Không phản kháng, không khóc lóc, cũng không gọi 110, móc mấy đồng tiền ra nói:
- Ai tát hắn một cái giúp tôi, tôi cho một trăm tệ!
Lập tức có người lao lên tát gã kia tới mức nằm bất động, lúc thanh toán, người đàn ông kia nói:
- Em gái, thực ra tát một cái chỉ năm mươi tệ là đủ rồi, em bỏ ra một trăm tệ nên anh phải khiến hắn dở sống dở chết mới xứng với số tiền này, anh làm việc gì cũng có nguyên tắc!
Tôi với Cảnh Phú Quý tìm bảo vệ khu nhà của Vương Diệu, đưa cho anh ta xem ảnh của Vương Diệu, rồi trả cho anh ta một trăm tệ, nói với anh ta là nếu gã này nửa đêm xách hàng lý bỏ đi hãy lập tức gọi điện thoại thông báo cho chúng tôi, sáng sớm mai chúng tôi sẽ trả thêm một trăm tệ nữa. Vì vụ hối phiếu bị mất mà tôi không thể để xảy ra bất cứ sai sót nào nữa, tôi đã nghĩ rồi, làm như thế hoàn toàn có thể đảm bảo việc anh ta sẽ thông báo thông tin cho chúng tôi, thứ nhất vì hai trăm tệ cao hơn giá thị trường rất nhiều, thuê một dân công đứng xếp hàng lấy số cả đêm chỉ có năm mươi tệ, tôi đưa ra mức giá cao gấp bốn lần bình thường, mà đây lại đúng là ca trực của anh ta. Thứ hai, kinh doanh