Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

ất thường của mình, vội vàng nói:
Nhưng chuyện này đều không có vấn đề gì, vấn đề là Cảnh Phú Quý gọi điện tới bảo Vương Diệu làm mất hối phiếu rồi!
Tôi giận điên người, quát lớn:
- Cậu gọi điện thoại cho Vương Diệu, tôi thông báo cho Lâm tổng và Lưu Hân, mọi người lập tức tới công ty gặp nhau!
Lưu Hân ngồi cạnh lập tức hiểu ra chuyện gì, nói là hối phiếu này ai nhặt được cũng có thể mang đi đổi thành tiền mặt, chẳng khác gì so với nhặt được tiền mặt, điều đó càng làm tôi nổi trận lôi đình.
Vương Diệu so vai ngồi co mình trên sô-pha thuật lại sự việc: Chiều nay theo lời dặn của Trưởng phòng Cảnh đi lấy hối phiếu, lúc ở phòng Tài vụ đi ra đã là giờ tan sở, nên đã gọi Tiểu Đổng cùng tới nhà hàng Hạ Loan dùng cơm, ở đó rất đông người, hai người ngồi ở giữa phòng ăn, túi xách để ở ghế ngồi bên cạnh, cả hai đều uống rượu, lúc đi quên cầm túi, về tới nhà tìm chìa khóa để mở cửa mới phát hiện không thấy túi đâu, vội vàng quay lại nhà hàng để hỏi, hỏi hết, tìm hết nhưng không thấy tung tích cái túi. Cuối cùng bất đắt dĩ đành gọi điện thoại cho Cảnh Phú quý, sợ bị tôi chửi nên không dám gọi cho tôi.
Ba năm trước Vương Diệu và một số người khác tới công ty thi tuyển, tôi thích cái tính kín miệng và trung thực, thật thà của hắn, nói theo kiểu hiện đại là “khả năng chấp hành cao”, cho nên tôi giao khách hàng quan trọng nhất – Khoa Đạt – cho hắn, để hắn làm trợ thủ của Cảnh Phú Quý, và cũng luôn tin tưởng hắn. Làm nghề này sợ nhất cái cảnh “ăn cây táo, rào cây sung”, trong tay tôi có mấy khách hàng, nếu kiểm soát không tốt, hắn âm thầm giới thiệu nhà cung ứng khác cho họ, sau đó lấy phí môi giới, chuyện này không phải ai cũng làm, nhưng đề phòng sẽ giúp tôi ở vào thế chủ động, chắc chắn còn hơn mất bò mới lo làm chuồng. Vương Diệu thực sự không phụ lại sự tin tưởng của tôi, mấy năm nay làm việc không có một sai sót gì.
Nhưng phiền phức vẫn cứ tới.
Tôi ngồi trên ghế nghe Vương Diệu kể chuyện, hắn vừa nói xong tôi đã nhảy dựng lên, chỉ vào mặt hắn mà chửi, đồ phế nhân, đồ xúi quẩy… tất cả những từ khó nghe nhất tôi đều đã dùng, sau đó chốt lại một câu:
- Công ty bây giờ đang cần gấp khoản tiền này, nếu không tìm về được, mọi người đều sẽ chết trong tay cậu.
Từ đầu đến cuối Lâm Thăng không nói một lời nào, chỉ nhìn Vương Diệu trân trối, dáng vẻ vô cùng khủng bố.
Cảnh Phú Quý nói sẽ báo cảnh sát, tôi đồng ý, nửa tiếng sau tôi và cảnh sát tới nơi xảy ra sự việc, Vương Diệu thuật lại một lần nữa diễn biến sự việc, sau đó hai viên cảnh sát lấy ra một quyển sổ, gặp ông chủ và nhân viên nhà hàng tìm hiểu tình hình trong vụ án này có một nhân chứng rất quan trọng là Tiểu Đổng thì lại tắt máy, cảnh sát hỏi nơi làm việc của hắn, tỏ ý ngày mai sẽ tới công ty tìm hắn hỏi thăm, tôi nói hôm nay đã muộn mà còn phiền các anh đi làm việc thế này thật là ngại quá, ngày mai không dám phiền hai anh nữa, tôi sẽ bảo cậu ấy tới đồn tìm các anh. Cảnh sát nhìn tôi một cái, nói được, trước chín giờ ngày mai bảo anh ta tới. Vương Diệu lập tức bị đưa đi lấy khẩu cung, tâm trạng tôi buồn bã tới cực điểm, thất thiểu đi ra, tôi đá mạnh chân ở gốc cây vào trước cửa, các ngón chân lập tức đau buốt. Cảnh Phú Quý ném một điếu thuốc cho tôi, định nói gì đó lại thôi, nhân lúc hắn châm thuốc cho tôi, tôi nói:
- Nói đi, làm thế nào?
Cảnh Phú Quý rụt tay cầm bật lửa về:
- Ngộ nhỡ không tìm được thì làm thế này, chúng ta từng gửi công hàm cho Khoa Đạt, nhưng họ lại giao tiền cho Vương Diệu, chúng ta không nhận được không?
Tôi khựng lại:
- Như thế được không? Đúng là có lý nhưng rõ ràng Vương Diệu là người của công ty chúng ta, nếu không nhận hình như hơi khốn nạn quá! – Tôi quay đầu nhìn Lâm Thăng, Lâm Thăng cau mày suy nghĩ:
- Cách làm này về lý là được, nhưng Khoa Đạt là khách hàng của chúng ta, nếu làm căng lên sau này làm ăn thế nào?
Tôi gật đầu, nhất thời cũng chưa đưa được ra kết luận.
- Chuyện này phải suy nghĩ cho thật kỹ, phải thận trọng.
Lâm Thăng lại gần nói:
- Thực ra hối phiếu có thể báo mất, bên Khoa Đạt vẫn còn giữ lại số liệu, sáng sớm mai tra được tôi sẽ lập tức tới ngân hàng báo mất, cho dù người khác nhặt được cũng không thể đổi được thành tiền.
Tôi như bừng tỉnh, gật đầu, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Ngày kia là ngày hẹn Lôi tổng, trong vòng ba ngày mà không nộp được tiền bảo đảm là coi như tự động từ bỏ tư cách đấu thầu. Trên xe, Lâm Thăng lại lên tiếng, gần đây hắn không nói thì thôi, nhưng đã nói là toàn trúng yếu huyệt, không biết có phải học MBA là học được những điều này không, nếu mà học được thật, chắc tôi cũng đi học một cái.
- Tôi cảm thấy việc này hơi kỳ lạ, biểu cảm của Vương Diệu không bình thường, bên ngoài hắn có vẻ lo lắng, nhưng trong lòng lại hoảng hốt, hình như có chuyện gì giấu chúng ta, mấy người không có cảm giác này sao?
Từ lúc Cảnh Phú Quý gọi điện thoại cho tôi, tôi luôn ở trong trạng thái căng thẳng, nóng nảy, không quan sát để ý được điểm này, câu này đã nhắc nhở tôi, tôi dừng xe bên vệ đường, nghiêng đầu nhìn hắn, nói:
- Đúng l