Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

mạnh mà bóng đá, chơi guitar, món nào cũng giỏi, ngoại trừ một khuyết điểm nhỏ xíu là ngũ quan không thực sự hài hòa, còn người hắn toát lên một vẻ quyến rũ có thể thu hút bất cứ đứa con gái nào, thường xuyên có các cô nàng kiếm đủ mọi lý đo để tới tìm hắn. Một buổi trưa, Hầu Tinh đang nằm mơ giấc mộng đẹp, một cô nàng gõ cửa bước vào, nói là tìm Vương Tiểu Sơn để hỏi về một vấn đề quan hệ quốc tế Hầu Tinh bị phá ngang giấc mộng nên rất không vui, liên tưởng tới chuyện hắn đang thất tình mà Vương Tiểu Sơn cứ khoe khoang chuyện cua gái trước mặt, thế là hắn vén màn lên quát cô bạn kia:
- Nó hiểu cái quái gì về quan hệ quốc tế, nó chỉ hiểu quan hệ nam nữ thôi!
Đúng lúc này Vương Tiểu Sơn đang huýt gió từ ngoài trở về, nghe Hầu Tinh nói thế giận dữ đòi dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, nhưng bị tôi ôm chặt lại, nói là bang giao không kết thù, cô nàng không phải là Helen trong “Troy”, càng không phải là hoàng hậu Ai Cập, vì một người con gái bình thường mà phát động chiến tranh sẽ bị bạn bè cười cợt, giống như sư huynh sư tỉ người Liêu Ninh, nổi tiếng cả trường vì scandal thật chẳng đáng chút nào! Mười năm năm sau, Vương Tiểu Sơn đã từng nổi tiếng phong lưu ở trường đại học chuyển tới Đông Bắc sống một cuộc sống bê tha, nghe nói hắn thường xuyên say rượu rồi đánh vợ, chưa đến bốn mươi mà trông đã già như năm mươi. Còn Hầu Tinh của chúng tôi, tuy rằng vẫn thấp như vậy, nhưng ăn mặc sáng sủa, tinh thần dồi dào, lúc nào cũng giơ cái đồng hồ hàng hiệu với chiếc nhẫn kim cương sáng loáng trên tay lên khua trước mặt mọi người, rồi dùng thứ tiếng phổ thông bập bẹ để phân tích mối quan hệ giữa các ngón tay với chỉ số Dow Jones.
THI SĨ HẦU KÌNH
Tiểu Quân hơi thất vọng vì tôi không ra tận sân bay đón hai chị em cậu ấy, vừa tới Châu Hải đã kéo tôi sang một bên thì thầm dặn dò:
- Còn nhớ những gì lần trước em nói với anh không, chủ động một chút, đừng thấy chị em không đếm xỉa gì tới anh, thực ra em biết ngày nào chị ấy cũng nhớ anh.
Đô Đô từ đằng xa bổ nhào tới, tôi bế thốc con lên rồi công kênh lên vai, nó cứ hò hét bên tai tôi:
- Bố, bố, hôm nay còn cách Tết dương lịch có hai mươi mốt ngày thôi.
Tôi vỗ mông nó:
- Ranh con, chuyện này thì nhớ rõ lắm!
Thanh Thanh chậm rãi đi tới, sắc mặt vàng vọt, tinh thần mệt mỏi, chỉ mới mấy ngày không gặp mà cô ấy đã già đi mấy tuổi. Nhớ chuyện Lưu Hân nói mình mang thai ngày hôm qua, trong lòng tôi lại như có hàng ngàn con sóng.
Tôi nói với Thanh Thanh chuyện Hầu Kình tới Quảng Đông công tác, sắp tới Châu Hải, cùng ăn cơm, Thanh Thanh không nhìn tôi, chỉ hừ một tiếng:
- Chính là cái người nói nếu anh không thành công thì người trên cả nước đều không thành công, đúng không?
Tôi hơi xấu hổ, ngượng ngùng nói đúng thế, đúng thế.
Tôi đưa Hầu Kình tới nhà hàng hải sản Thuận Phong, vừa đi tới cửa hắn lập tức kéo giật tôi về phía sau, nói là cá chép tổ yến hắn ăn chán rồi, càng ăn ngon sức khỏe càng kém, hôm nay anh em chúng ta gặp mặt, đi ăn mấy quán vỉa hè thôi, để tìm lại cái cảm giác mấy thằng sinh viên nghèo ngày xưa. Hầu Kình quay người hỏi Thanh Thanh, nói là em dâu không phiền chứ, Thanh Thanh vội vàng nói không phiền, không phiền. Vừa nãy gặp nhau, Hầu Kình đã lôi ba hộp trang điểm từ cốp chiếc xe BMW 745 tặng cho Thanh Thanh, nói là quà gặp mặt, chỉ là chút quà nhỏ, không đáng gì. Chắc Thanh Thanh vẫn còn đang mãi để tâm tới mấy hộp mỹ phẩm đó, cho nên làm sao quan tâm tới việc ăn ở đâu. Tôi thụi Hầu Kình một cái, nói:
- Đừng mang cái trò cưa gái của mày ra để lấy lòng vợ tao, mày mà có cái ý đồ xấu xa ấy, tao giết chết!
Hầu Kình vội vàng xua tay:
- Đâu dám, tao thật lòng ngưỡng mộ em dâu, cô ấy là tiên nữ trong lòng tao, huống hồ từng cứu mạng tao một lần, nếu mày làm chuyện gì có lỗi với Thanh Thanh tao sẽ là người đầu tiên không tha cho mày! Em dâu nói xem đúng không?
Thi sĩ Hầu Kình sau lần bạn gái đi theo một gã nhà giàu đã đốt hết thơ rồi uống hết một chai rượu, say tới nỗi nằm ngủ ngay trên đường ray tàu, nếu không phải là tôi với Thanh Thanh đi xem phim ngang qua đó, nếu không phải Thanh Thanh phát hiện ra cái người nằm chổng vó lên trời ở giữa đường sắt ấy giống hắn, có lẽ phòng ký túc của chúng tôi đã trống một cái giường.
Gương mặt vốn phẳng lặng của Thanh Thanh thoáng chút bối rối, ngượng ngùng cười với Hầu Kình, coi như là câu trả lời. Tôi biết cái câu “có lỗi với Thanh Thanh” đã làm cô ấy nhớ lại “sự kiện ngủ chung”, chỉ vì có Hầu Kình ở đó nên cô ấy không tiện nổi cáu.
Thức ăn còn chưa mang lên mà Hầu Kình đã uống hết một chai bia, nghe nói tôi vẫn làm sản phẩm điện tử, hắn tỏ rõ vẻ coi thường, nói bán bao nhiêu tấn mới kiếm được một triệu:
- Học theo tao đây này, tao thao túng cổ phiếu của ba công ty lên sàn, ngồi trong văn phòng gõ bàn phím vài cái là có hàng triệu tệ vào tài khoản, làm như thế mới nhàn. – Câu cuối cùng, Hầu Kình học theo khẩu âm Đông Bắc của Tống Đơn Đơn trong chương trình ca nhạc chào xuân, bàn tay đặt trước ngực rồi xòe rộng ra, chỉ tiếc là thằng cha này có vấn đề ở lưỡi nên âm than


pacman, rainbows, and roller s