Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1979 lượt.

h phát ra nghe thật kỳ quái.
Thanh Thanh lườm tôi một cái:
- Anh ấy làm gì có cái bản lĩnh đó, đến báo cáo tài chính còn đọc không hiểu thì chơi cổ phiếu cái nỗi gì! Mấy cái cổ phiếu anh ấy mua đều thua lỗ hết! - Tôi nhìn lại cô ấy một cái, nghĩ bụng chỉ có vài hộp mỹ phẩm đã mua chuộc được em rồi sao?
Năm 2002, rất nhiều người dường như chưa bao giờ đồng tâm hiệp lực đến như vậy tất cả đều cho rằng thị trường cổ phiếu đang rất phát triển, hơn nữa còn có tương lai sáng lạn. Không chống lại được sự khích lệ của người xung quanh và những tấm gương trở thành tỷ phú chỉ trong một đêm, tôi móc ra toàn bộ tài sản năm trăm nghìn tệ để đổ vào cổ phiếu, sau đó bắt đầu ngồi mơ tưởng ngày nào cũng có người ôm một bọc tiền đổ vào tài khoản của tôi, muốn từ chối cũng không được. Đến tối, tôi thảo luận với Thanh Thanh chuyện cổ phiếu, niềm nhiệt tình sau khi kết hôn dường như lại rực cháy, Thanh Thanh hỏi tôi:
- Ông xã, anh nói xem chúng ta kiếm được tiền nên mua biệt thự trước hay mua BMW trước?
Tôi lườm Thanh Thanh:
- Sao chẳng có chí khí gì vậy, mua cả hai thứ!
Nhưng sự thực vô tình lại một lần nữa kiểm chứng câu nói đầy tính triết lý của mẹ tôi, tôi trở thành viên “thuốc xổ cổ phiếu” mà dân chơi cổ phiếu ai thấy cũng hận! Ngày thứ hai sau khi tham gia thị trường này, thị trường giảm hai trăm điểm, căn biệt thự của tôi phút chốc giảm đi một nửa diện tích, BMW cũng thiếu đi bốn bánh, khiến tối hôm đó tôi hút liền tù tì hai bao thuốc. Sau đó cứ như là ngồi trên tàu qua núi ở các công viên, người khác bán giá cao, mua giá thấp, còn tôi bán giá thấp, mua giá cao, sau mấy lần vật vã với nó, chỉ có hai tháng mà chiếc BMW Ver.5 tôi lái đã xuống cấp trở thành chiếc Santana 2000. Có những lúc tôi đứng trong đại sảnh Công ty chứng khoán, nhìn những người ngồi phía trong quầy lễ tân, nghĩ lại cảnh tượng trong “Vụ cướp ở New York”, chỉ hận là cái thẻ cổ đông trong tay mình không thể biến thành một khẩu súng. Thật đúng là: Không có tiền đành chơi xổ số, lúc có tiền là chơi cổ phiếu, đến đường cùng chơi trò bắt cóc.
Nếu không phải nhờ có những lời bình luận về thị trường cổ phiếu của ạnh bạn Hầu Kình, tới giờ tôi vẫn còn sống trong sự mơ hồ, ấu trĩ cho rằng họa do trời mà không phải do người.
- Thực lòng nói với mày, người chơi lẻ thực ra không ăn thua gì đâu, tiền tao kiếm toàn là tiền của những người như mày thôi. – Hầu Kình chỉ tay vào tôi, câu đầu tiên đã quy tôi vào loại bị mọi người kỳ thị, tôi thấy khó chịu, nhấc tay lên đáp trả:
- Không được tranh thủ chửi tao đâu nhé!
Hầu Kình lườm tôi một cái, quay người sang nói với Thanh Thanh và Tiểu Quân:
- Trung ngôn thì nghịch nhĩ, tự tưởng rằng mình là “Khổng Minh” chính là căn bệnh lớn nhất của thằng Phi nhà em.
Tôi nghĩ bụng, con bà nó, đã chửi người ta lại còn bảo là “trung ngôn”, đang định cãi nhau với hắn thì bị Thanh Thanh dùng ánh mắt ngăn lại:
- Phải khiêm tốn, nghe chuyên gia nói! í
Lại còn thành chuyên gia nữa, thằng ranh này nếu ở thêm ba ngày nữa có khi Thanh Thanh còn chạy theo hắn không chừng. Tôi cảm thấy chán nên nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Hầu Kình tiếp tục vừa uống bia vừa bốc phét:
- Chơi cổ phiếu chẳng qua chỉ là lừa người, ai tin thì người đó đen! Người viết sách mà thực sự là vị thần cổ phiếu thì còn viết sách làm quái gì, bắt tay vào chơi là được rồi, đạo lý này rất đơn giản, nhưng những người như chồng của em đây lần lượt mắc bẫy, tranh nhau đòi mang tiền cho bọn anh!
Cái gã này nói tới chuyện cổ phiếu là cứ như diễn tiểu phẩm. Thanh Thanh và Tiểu Quân chăm chú lắng nghe, khiến tôi ngồi một bên như người thừa, mặc dù tôi cũng muốn nghe, nhưng lại buông ra một câu:
- Chỉ được nói lý thuyết, không được cụ thể tới từng người! Thanh Thanh lập tức phản bác lại tôi:
- Anh đừng chen lời! Đáng đời!
Tâm tư Tiểu Quân hoàn toàn không nằm ở chỗ tôi với Thanh Thanh, hai mắt cậu ta sáng lấp lánh, dường như đã tìm được bí quyết kiếm tiền:
- Thế điều căn bản nhất là gì?
Có người ủng hộ, Hầu Kình càng nói hăng hơn:
- Điều căn bản chính là tâm lý của nhà cái với khách hàng, nói thực lòng, anh làm cái, tâm lý của khách hàng anh hiểu rõ lắm, công ty anh có năm, sáu người, ngày nào cũng chỉ nghiên cứu về cái này, anh nhìn khách hàng như nhìn con kiến trên mặt đất, còn em không bao giờ biết được suy nghĩ của anh, không theo được tiết tấu của anh, thế nên một khách hàng lợi hại đến đâu cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay anh. – Hầu Kình xòe bàn tay ra, sau đó nắm lại thật chặt, huơ huơ trước mặt tôi.
Thanh Thanh và Tiểu Quân ngồi cạnh gật đầu như thể vừa mới bừng tỉnh, ý định chửi Hầu Kình hoàn toàn biến mất, nếu cứ tranh luận thêm nữa rất có thể cả hai người họ sẽ đứng về phía Hầu Kình, cùng chỉ trích tôi chỉ là hòn đá kê trên hố xí, vừa thối vừa cứng.
Tuy lời nói hơi khó nghe nhưng câu nào cũng có lý, cách nói chuyện tương tự như Cảnh Phú Quý, đạo lý giống như mấy điều tâm đắc trên “đổ trường” (sòng bạc) của Dương Hồng Năng. Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao tôi cứ mua là giảm, cứ bán là tăng,