Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
người ta khắc cốt ghi tâm, cả đời không quên.
Tôi vừa mới đi ra khỏi cầu thang thì một tin nhắn gửi tới: Anh, anh đã cho em thấy thế giới này vẫn còn người đàn ông tốt, cả đời này em sẽ không quên anh!
Tôi quay người ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ nhà Tiểu Ngọc, thở dài một tiếng, sau đó quay người đi về phía bãi đỗ xe, chợt cảm thấy ở góc đường có một bóng người lướt nhanh qua.
BIẾN CỐ KHOA ĐẠT
Hiện thực là tấm lưới được đan kết bằng tình cảm, người ta dùng tên thật để nói lời giả, một sức mạnh vô hình sẽ bao bọc lấy bạn, kéo bạn xuống bùn lầy, bạn càng cựa quậy nó càng thít chặt, khiến bạn không thể thở nổi, cho tới khi bạn chìm nghỉm. Mạng internet là một hiện thực được đan kết bằng những đường dây cáp, người ta dùng tên giả để nói lời thật, không ai biết bạn là ai, ngồi trước máy tính, bạn có thể thoải mái lõa thể và đánh rắm, gặp ai bạn không thích, bạn hoàn toàn có thể không đếm xỉa đến, thậm chí là tắt máy, không ai dám làm gì bạn.
Cảnh Phú Quý có thể gửi gắm mình vào hiện thực của mạng Internet, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ có thể chìm đắm trong tấm lưới của hiện thực.
Nếu giờ Cảnh Phú Quý không ăn uống, gái gú, cờ bạc bên ngoài, hắn sẽ ở nhà lên mạng, đọc báo, chơi điện tử, nói chuyện trên QQ, không việc gì là hắn không rành, thậm chí còn có thể làm những việc đó cùng lúc. Hắn nói con người sống trong hiện thực phải đóng quá nhiều vai diễn bất đắc dĩ, chỉ khi lên mạng mới tìm được cái tôi thực sự.
- Trong game, tôi có thể giết người, cũng giống như cậu có thể cưỡng dâm trong thơ ca, nhưng trong cuộc sống hiện thực cậu làm thế được không, cậu dám không?
Tôi nói:
- “Đạp tuyết không dấu”, cậu đúng là một điển hình của trường hợp tự học trên mạng có thể thành tài, mở miệng ra là nói những từ ngữ phong nguyệt, dùng tiếng Anh để tán cùng lúc mấy em, đừng nói đến những từ thịnh hành nhất trên mạng, nếu Liễu Vinh sống tới nay chắc chắn ông ta đã phải bái phục trước tài năng của cậu.
Dương Huệ nói hai vợ chồng họ ngày càng không có gì để nói với nhau, Cảnh Phú Quý thà lên mạng tìm người lạ nói chuyện còn hơn nói với vợ một câu, nhưng bất cứ khi nào gặp, hắn cũng tố khổ:
- Thế này đâu có giống vợ chồng, rõ ràng là ở góa mà!
Cuộc hôn nhân của tôi cũng chẳng ra sao, nhưng vẫn giúp người khác giải quyết vấn đề tình cảm. Tôi nhắc nhở Dương Huệ, đối với đàn ông, lúc nào cần buông tay thì phải buông tay, Cảnh Phú Quý không phải hạng người vô tình vô nghĩa, lạc mềm buộc chặt là một “chiêu” rất hữu dụng với hắn:
- Có gì mà em không chấp nhận được? Huống hồ cậu ấy lên mạng có thể học thêm được nhiều kiến thức mới, trình độ nói chuyện nâng cao, tố chất cũng ngày càng tốt, tán gái trên mạng cũng còn hơn là làm thật ở ngoài cuộc sống, em phải cân nhắc cho kỹ.
- Nhưng anh ấy cũng không thể nào cả ngày không nói với em câu nào, có lúc nói chưa được ba câu là đã chửi em ngu rồi.
- Có hợp tác hay không không quan trọng, nghe theo ý trời thôi, - Tôi vừa lấy trà Phổ Nhĩ trong tủ ra, vừa nói.
- Chuyện này ban đầu là do cậu nói trước, sao giờ lại trở mặt rồi? Không thể nói mà không giữ lời đâu!
Tôi cười ha ha:
- Triệu tổng, tôi có trở mặt đâu, ai bảo là không hợp tác nữa? Anh xem hợp tác thế nào?
Lần trước là hắn hỏi tôi câu này, tôi không thể không thành thật trả lời, giờ tình thế đã thay dổi, đến lượt tôi hỏi hắn, bắt hắn phải nêu ra phương án.
Cảnh Phú Quý tham gia đã mấy kỳ huấn luyện nội bộ do Lâm Thăng tổ chức, bởi vậy nói chuyện chuyên nghiệp hơn nhiều, ngoại trừ đề nghị giới thiệu ISO – 9000 ở hộp đêm ra, họp lớn họp nhỏ hắn đều dùng lời lẽ lịch sự như kiểu “đôi bên cùng có lợi”. Lời vừa nói ra đã bị Lâm Thăng chỉnh lại, nói là anh cậu chỉ học được một nửa, “cùng có lợi” là cần thiết, nhưng quan trọng là chia ra ai nhiều ai ít:
- Nếu người ta được chín chín phần trăm, còn anh được một phần trăm, hắn ăn thịt còn anh uống nước thì “cùng có lợi” làm quái gì.
Lời Lâm Thăng đã gợi ý cho tôi, hợp tác với Triệu Hữu Tài cũng được, nhưng phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, bây giờ Lôi tổng nằm trong tay tôi, tôi đã học được chiêu của Tào Tháo, “Bắt thiên tử, lệnh chư hầu”.
Triệu Hữu Tài ra về, tôi nhận được điện thoại của Dương Hồng Năng, hỏi tôi có khởi tố Khoa Đạt không, nói là bọn họ đã thông qua tòa án để nhận được mấy triệu rồi. Tôi nghe nói thế liền giật mình, hỏi sao không có chút tin tức gì vậy, tôi vẫn còn một triệu bên Khoa Đạt, nhờ thằng ranh Hoàng Lực nhiều lần rồi, Dương Hồng Năng nói:
- Tôi tưởng anh biết từ sớm, bây giờ mà còn không ra tay thì đến cặn cũng chẳng còn đâu.
Tôi vội vàng gọi điện thoại cho luật sư cố vấn, trong điện thoại, anh ta cũng tỏ vẻ sốt ruột:
- Nếu Khoa Đạt có ý phá sản thì chắc chắn sẽ phải tẩu tán tài sản, trừ tiền thuế, nợ ngân hàng và tiền lương buộc phải trả trước ra, ai ra tay trước may ra còn vớt được một ít, nhưng còn phải xem mối quan hệ thế nào.
Tôi nghe nói mà lông tóc dựng đứng, hỏi có cách nào để cứu vớt được không? Luật sư dừng một lá