Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.
ch. Thế nhưng, anh còn nhớ câu nói đầu tiên anh nói với em là gì không?” Những lời nói đó vốn dĩ không nên nói ra. Hồi ức năm đó, tựa như vệt đen không thể xóa được mà cứ vùi chặt trong trái tim Tiểu Ái. Cô không muốn nhớ đến, lúc đầu cô đã từng yêu quý anh, đã từng kỳ vọng đến tình yêu thương và vòng tay ôm ấp của anh như thế nào. Như vậy đã khiến cô cảm thấy ngay cả đến chút tự trọng cuối cùng mà cô cố chấp giữ lại đó trong mắt anh tuyệt nhiên chưa từng tồn tại. Anh vẫn luôn ung dung, thong thả, vẫn xa cách lạnh lùng như vậy, so với những từ miêu tả về cô như nhếch nhác, bi thảm xa cách một trời một vực. Khi càng nhìn anh, cô càng phát hiện ra bản thân mình hoàn toàn không thể sánh kịp.
“Người từ trước đến nay chỉ biết đến sạch sẽ như anh, đã khiến cho một bé gái mới ba tuổi từ đó phải tránh xa. Còn nữa, hôm nay anh nói em ấu trĩ, nhưng anh có biết vì sao em lại như vậy không? Anh không biết lí do em dù có đội mưa lớn cũng phải ra ngoài, anh không biết người mà em muốn đi gặp là ai, người đó có vị trí quan trọng trong cuộc đời em như thế nào?” Ba năm ở trường phổ thông nghệ thuật, nếu như họ chỉ là quan hệ thầy trò đơn thuần, có lẽ tình hình đã tốt hơn.
Năm đó Hứa Kỷ Dương nhập viện cần tiền gấp, cô không thể cho bố mẹ biết, cuối cùng chỉ có thể mang theo tâm trạng lo lắng cầu xin anh giúp đỡ. Nhưng anh lại nói, anh có thể giúp, nhưng hai đứa phải chia tay, nếu không anh sẽ lờ đi coi như không biết.
Tiểu Ái không hiểu tại sao Dung Kỳ có thể nói câu đó với em gái mình. Lẽ nào anh lại không biết, đối với tất cả mọi chuyện của bọn cô, anh nên là người hiểu rõ hơn ai hết. Hiểu rõ bọn cô bắt đầu như thế nào, làm sao để gạt đi những áp lực không thể nói ra để có được tình yêu này. Hiểu rõ cô thích cậu ta nhiều như thế nào. Càng hiểu rõ với hoàn cảnh gia đình của Hứa Kỷ Dương và tình trạng lúc đó của cậu ấy. Nếu anh không giúp hậu quả sẽ như thế nào?
Tiểu Ái khổ sở cầu xin Dung Kỳ nhưng anh không hề lay chuyển. Cô đã cô cùng đau khổ, nhưng vì lúc đó tiền phẫu thuật cấp bách nên cô đành phải cúi đầu.
Còn nhớ lúc phải nói lời chia tay, cô đau như bị xé tim xé ruột. Thế nhưng nỗi đau đó cũng không thể sánh được với sự căm hận của cô khi Hứa Kỷ Dương nói rằng, người khiến cậu ấy trọng thương phải nhập viện lại chính là người anh trai tốt của cô. Trước đó anh đã từng vì chuyện cô yêu sớm mà mắng mỏ, yêu cầu bọn cô chia tay, nhưng cô không ngờ anh lại có thể giở trò bỉ ổi như thế để đạt được mục đích của mình.
Sau khi Hứa Kỷ Dương lành vết thương xuất viện, cô không thể tìm được cậu ấy. Nghe nói, Hứa Kỷ Dương đã tiến hành thủ tục chuyển trường, chuyển nhà đi chỗ khác. Không cần đoán cũng biết, người đứng đằng sau dàn xếp tất cả những chuyện đó là ai.
Nghỉ hè năm đó, Tiểu Ái rất đau lòng, cô không đi đâu cả, suốt ngày chỉ trốn trong phòng xem ảnh rồi khóc. Bố mẹ chỉ đơn thuần nghĩ là cô thất tình, an ủi cô, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm và không truy hỏi quá kỹ chuyện này. Nhưng họ không hề biết, chính vào mùa hè năm đó, cô đã âm thầm đưa ra quyết định. Đó là trước khi có khả năng tự lo được cho mình, cô sẽ không yêu ai. Có vướng bận thì sẽ có nhược điểm, nếu như không đủ khả năng, thì kết cục vẫn sẽ là một bi kịch khác mà thôi.
Dung Kỳ nheo mắt nhìn Tiểu Ái, dường như muốn xuyên qua mắt cô, để thấy những lời sau đó cô không nói ra.
Đó là một cái nhìn chăm chú rất lâu, Tiểu Ái cứ nghĩ anh sẽ vì chuyện ban đầu mà xin lỗi, hoặc ít nhất cũng cho cô một lời giải thích thỏa đáng. Thế nhưng cuối cùng, anh chỉ chầm chậm bước gần về phía cô, giơ tay ra nâng cô lên nóc xe rồi nói: “Anh chưa từng nói anh ghét em.” Có lẽ anh đã từng ghét bố, từng ghét người mẹ đẻ của mình, thậm chí đã từng ghét một người mẹ khác luôn cười ôn hòa với anh, nhưng anh chưa từng ghét cô, từ trước đến nay chưa bao giờ ghét cô cả.
Đôi mắt anh sâu thẳm, tựa như hồ nước sâu giữa lòng cao nguyên lấp loáng dưới những ngôi sao về đêm, ẩn chứa vẻ đẹp rung động lòng người. Tiểu Ái nhìn khuôn mặt thân quen gần ngay trước mắt, bỗng dưng ngỡ ngàng.
Không thể hiểu
Ngày quay về thành phố S, giữa hai người tồn tại một khoảng im lặng vô hình, suốt cả chặng đường Tiểu Ái đều dựa lưng vào ghế ngủ.
Thực ra Tiểu Ái không ngủ được, chân cô vẫn còn đau. Ngày hôm qua trước khi về nhà, Dung Kỳ lái xe đến cửa hàng quần áo trước, rồi mua băng dán vết thương, khi tất cả mọi việc đã được thu xếp chu toàn họ mới về nhà. Ngoài việc trật chân không thể che giấu được, bố mẹ cô hoàn toàn không biết những chuyện khác. Sáng sớm trước khi đi, bà Dung đã chuẩn bị một đống đồ ăn bảo cô mang lên xe. Bà vẫn không hề hay biết, cô và Dung Kỳ đang cãi nhau, hai người không hề sống cùng nhau.
Kết quả, hộp đồ ăn thơm ngon đó cuối cùng đã gây họa. Sau khi về đến thành phố S, Dung Kỳ lại đưa ra một điều bất ngờ, anh muốn cô dọn về khu chung cư ngay trong ngày hôm nay.
Chiếc S600 dừng dưới lầu. Tiểu Ái tay cầm hộp sủi cảo màu xanh nhạt, còn Tư Nhã nhoài người ra phía cửa sổ nhìn