Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

ữ hay không?”
“Giờ cậu mới phát hiện ra à?”
“Con bé này đừng có làm mình hiểu nhầm!” Tư Nhã gật đầu suy tư: “Để mình nghĩ xem nào… với dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của anh cậu, tuyệt đối không phải là gay thiên về nữ tính. Nếu như nói anh gay thiên về nam tính thì cũng không thấy bên cạnh có người đàn ông nào đáng nghi cả.”
“Người đàn ông đáng nghi thì chỉ có một người, nhưng anh ta tuyệt đối không phải loại đó.”
“Là con sói đó? Có vẻ như sau khi cưỡng hôn cậu, anh ta đã thức tỉnh lương tâm. Lần này còn để cậu làm một quảng cáo rất ổn nữa!” Dáng vẻ Tư Nhã như một cao nhân kiến thức uyên thâm: “Nhưng cậu phải nhớ kĩ, bất luận anh ta lấy gì để mê hoặc, đánh lừa cậu, cậu cũng phải kiên định đến cùng. Nếu không, chúng ta và những ngôi sao nữ bán mình mua danh tiếng có khác gì nhau?”
Tiểu Ái vội bịt miệng Tư Nhã lại: “Nói khẽ chút, Dung Kỳ đang ở bên ngoài, không sợ anh ấy nghe thấy à?”
“Sao, chuyện cậu quay quảng cáo không nói với Dung Kỳ à?”
“Cậu muốn mình phải nói thế nào?… Thôi Thái Dạ, người anh em duy nhất của anh, bởi vì em đã đồng ý với anh ta đóng vai tình nhân để chỉnh anh, vì vậy anh ta đã cho em một hợp đồng quảng cáo. Nói như vậy hả?”
“Sớm muộn rồi Dung Kỳ cũng biết thôi!” Tư Nhã nhìn Tiểu Ái, giọng điệu hết sức bình tĩnh: “Cậu nghĩ xem, mục đích cuối cùng của Thôi Thái Dạ là gì? Để Dung Kỳ biết được bạn tốt của mình đã “bắt cóc” em gái, muốn xem phản ứng vẻ mặt của anh ấy thế nào ư? Bây giờ đã hơn hai tháng rồi, anh cậu vẫn không hề hay biết. Người ta gọi đó là bình yên trước bão tố đấy! Còn cậu ấy à, đừng suốt ngày chỉ suy nghĩ nông cạn là làm sao có thể đi chơi nữa, tốt nhất là đoán xem suy nghĩ của cái người lắm tiền nhiều của kia đi! Đừng để đến lúc bị Dung Kỳ phát hiện ra mọi chuyện thì cậu chắc chắn sẽ nếm đủ đó!”
Tiểu Ái cảm thấy gần đây Tư Nhã rất độc mồm độc miệng, mỗi lần xảy ra chuyện xấu đều bị Tư Nhã đoán đúng trước.
Trong phòng ăn xa hoa của tiệm ăn theo phong cách Pháp – Thuần Quán, đèn trùm nến kiểu cổ điển độc đáo mà tao nhã đang tỏa ra những tia sáng ấm áp. Trên bàn ăn hình vuông bốn chỗ ngồi, ngoài Thôi Thái Dạ đã hẹn với Tiểu Ái còn có một người khác nữa.
Một đôi mắt màu trà lạnh lùng lướt đến, Tiểu Ái lập tức run lên cầm cập.
“Hi… anh… anh và bạn ăn ở đây à, ha ha… vừa khéo, em cũng vậy.” Cô cười sảng khoái, nhưng đôi chân lại vô thức lùi về phía sau, chỉ muốn nhanh chóng lẩn tránh con người này.
“Tiểu Ái!” Thôi Thái Dạ đang ngồi tựa trên lưng ghế cất tiếng gọi, vẻ mặt nhởn nhơ: “Sao em đến muộn vậy, bọn anh đợi em lâu lắm rồi, mau ngồi xuống, gọi đồ ăn đi!”
Thôi thiếu gia, anh giả bộ coi như không thấy tôi thì đã sao chứ? Nhìn khuôn mặt thản nhiên đó của Thôi Thái Dạ, tay Tiểu Ái bống thấy ngứa ngáy, thật sự lúc này cô rất muốn đánh người! Chẳng trách hôm nay nói không có thời gian đón cô, muốn cô tự mình đến Thuần Quán. Đã vậy, anh ta còn nói tối nay tại Pub của Thuần Quán có một hoạt động đặc biệt, những người có mặt đều là các ngôi sao, dặn cô phải ăn mặc thật lộng lẫy. Cũng may trời lạnh, Tiểu Ái mặc một chiếc áo khoác dạ màu đỏ dài đến đầu gối, nếu cô ăn mặc theo lời Thôi Thái Dạ, chắc chắn sẽ bị Dung Kỳ bắt gặp, không bị mắng té tát mới là lạ!
Thôi Thái Dạ ấn nút gọi món trên bàn ăn, một nữ phục vụ xinh đẹp liền gõ cửa cung kính đưa thực đơn. Nhân viên phục vụ của Thuần Quán không chỉ được huấn luyện bài bản mà thân hình và dung mạo cũng được lựa chọn kĩ càng. Trước đây, Tiểu Ái đã từng nghe nói, trong câu lạc bộ dành cho người giàu có này, rất nhiều nhân viên phục vụ là những nghiên cứu sinh, có học vấn, khí chất, và ngoại hình đẹp, nhưng cuối cùng lại trở thành công cụ để hấp dẫn các bậc đại gia thượng lưu.
Thôi Thái Dạ quả nhiên quen với nhân viên này, lúc gọi món còn cười nói vài câu với đối phương.
Tiểu Ái quan sát được rằng, trong năm phút ngắn ngủi, số lần cô ta nhìn trộm Dung Kỳ còn nhiều hơn so với nhìn cô và Thôi Thái Dạ. Nghĩ cũng đúng, người có thể ra vào những nơi như thế này, lại sở hữu một khuôn mặt đẹp như Dung Kỳ, có khác nào vương tử quyền quý từ trên trời rơi xuống. 
“… Hai anh em cậu đừng lạnh nhạt với nhau như vậy chứ!” Thôi Thái Dạ cười tươi: “Tiểu Ái, em cởi áo khoác ngoài ra đi, lúc nào ra ngoài lạnh thì mặc!”
Tiểu Ái nghe xong lập tức khép vạt áo lại: “Anh, em không thấy anh nói hôm nay đến Thuần Quán ăn cơm!”
Dung Kỳ liếc nhìn Tiểu Ái, sắc mặt lạnh lùng: “Anh cũng không thấy em nói hôm nay sẽ đến Thuần Quán.”
“Em cũng là lần đầu đến đây!” Khóe miệng Tiểu Ái sắp bị co giật: “Lúc bạn anh gọi điện, em cũng rất bất ngờ, nhưng nghe nói đến nơi này em đã đến vì thấy hơi hiếu kì.”
“Cậu gọi cho con bé à? Mình cứ nghĩ là cậu không có số của con bé.” Dung Kỳ chuyển hướng về Thôi Thái Dạ, nét mặt vẫn lạnh lùng, khiến không ai đoán được cảm xúc của anh.
“Đúng vậy! Mình không có, nhưng một lần vô tình gặp Tiểu Ái trên đường.” Thôi Thái Dạ đáp lại như một lẽ đương nhiên: “Gần đây bọn mình thường ra ngoài ăn cơm, Tiểu Ái không nói với cậu sao?”
Có cần phải vội vàng như thế không? Chiếc l


Duck hunt