Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

chiếc xe mày đen đang đỗ dưới nhà mà nhỏ nước miếng: “Không ngờ Dung Kỳ vừa quay về đã lái xe đến chỗ mình! Cậu nói xem, anh cậu có phải đá có chút tình ý với mình rồi không, nếu không thì sao lại sốt ruột như vậy chứ?”
Thôi Thái Dạ suýt chút nữa bật cười, nhưng vẫn kìm nén được, tiếp tục hất mặt lên trêu chọc Tiểu Ái: “Hóa ra em chỉ coi anh là chỗ dựa của mình thôi sao? Được, coi như anh đã biết!”
“Nhị thiếu gia! Em lại nói sai rồi! Anh sao có thể chỉ là chỗ dựa thôi chứ! Anh luôn là thần thánh, là thần tượng của em! Nếu không có anh, em hoàn toàn không thể nhận được vai diễn, mà chỉ có thể đến quán bar làm thêm!”
“Nói như vậy, anh chỉ là người em có thể lợi dụng được đúng không?” Nhìn cô bé này trở mặt, giả khóc thật thú vị. Biết rõ Tiểu Ái đang diễn kịch nhưng Thôi Thái Dạ không hề tức giận, tâm trạng ngược lại càng vui vẻ hơn.
“Đương nhiên là không phải rồi!”
“Vậy là như thế nào?”
Tiểu Ái cười làm lành: “Anh không phải là bạn trai hợp đồng của em sao? Nói cách khác, anh chính là chủ nhân của em, lời nói của chủ nhân em sẽ răm rắp nghe theo. Bảo sao nghe vậy, không bao giờ làm loạn nữa.”
“Bảo gì nghe nấy?” Thôi Thái Dạ nhếch mày, ánh mắt toát lên vẻ suy ngẫm nhưng lại ẩn chứa gian ý. Tiểu Ái thấy vậy cảnh giác, quả nhiên Thôi Thái Dạ mở nói: “Vậy em đến đây hôn anh một cái rồi nói tiếp… Thế nào, không bằng lòng à?”
“Ha ha, sao lại có thể không bằng lòng cơ chứ!” Tiểu Ái mỉm cười dịu dàng tiến lại, nhưng trong lòng đang thầm chửi rủa: “Đồ sắc lang chết tiệt, đồ quỷ phong lưu! Ngay đến em gái của bạn tốt cũng không tha! Hôn một cái à? Coi tôi là gái gọi hộp đêm sao? Chuyện lần trước bị anh cưỡng hôn, tôi còn chưa tính sổ, anh lại có thể làm vậy với tôi ư? Mai sau nổi tiếng, tôi sẽ cho anh biết tay!”
Tiểu Ái chu môi hôn mạnh lên má Thôi Thái Dạ, nhưng thực ra là cố ý đập vào thì đúng hơn. Mùi hương nam tính hòa quyện với nước hoa Eau de Cologne quen thuộc của Thái Dạ khiến Tiểu Ái nhớ đến cảnh tượng trong xe tối hôm đó. Coi như nhắm mắt hôn một con sói! Tiểu Ái cầm giấy nhận đóng quảng cáo, trong lòng cứ nghĩ như vậy để an ủi bản thân.
“Đã thỏa thuận xong xuôi rồi, giống như lần trước, đi phỏng vấn chỉ mang tính hình thức, rồi ký hợp đồng luôn!” Thôi Thái Dạ dựa vào sô-pha, ngón tay vô thức chạm vào má. Nơi đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của Tiểu Ái, mang theo mùi hương nhẹ nhàng và cảm giác lâng lâng kỳ lạ bao trùm. Nhìn ánh mắt trong trẻo, thấp thoáng ý cười của Tiểu Ái, Thôi Thái Dạ không kìm được, nén tiếng thở dài. Trước đây, phụ nữ bên cạnh mặc dù rất nhiều nhưng anh vốn không thích đặt họ và công việc cùng nhau. Lúc này không biết đầu óc thế nào mà chỉ vì dáng vẻ vui mừng của cô, anh lại phá lệ lấy quảng cáo này về. Thực ra người ta cũng đã tìm được đối tượng phù hợp, chỉ vì người mở miệng là anh nên họ mới nể mặt thôi.
Chỉ vì Dung Tiểu Ái, anh đã phải hao tâm tổn sức, làm trái với nguyên tắc, thế mà còn bé này vẫn chỉ biết diễn kịch để đối phó với anh. Càng nghĩ anh lại càng thấy buồn lòng. Bất lực thì có bất lực, nhưng những việc anh đã quyết thì chưa bao giờ do dự. Xem ra, đã đến lúc anh phải cân nhắc làm thế nào để thỏa hiệp với Dung Kỳ.
Tiểu Ái những ngày gần đây thường hay nhìn lịch tính ngày tháng. Ngày mười bốn tháng mười hai, Dung Kỳ sẽ đưa đoàn làm phim đi Vân Nam. Nghĩ đến một tháng được tự do, Tiểu Ái thấy rất vui, chỉ là bên cạnh niềm vui đó, lòng cô vẫn còn chút muộn phiền.
“Khá lắm! Bé con cuối cùng cũng lớn rồi, có sự tự giác của người em biết lo lắng cho anh trai. Quả là có tiến bộ, rất đáng khen!” Tư Nhã giả bộ như thật, xoa đầu Tiểu Ái.
Tiểu Ái đang khom người nằm trên giường, trợn mắt nhìn: “Mình buồn phiền là vì bữa sáng và bữa tối của mình!”
“…”
“Ăn cơm ở ngoài vừa tốn tiền vừa không đảm bảo, mùi vị cũng bình thường. Mà cậu gần đây chăm chỉ đến nhà mình vậy, chắc cũng hiểu được tài nghệ nấu căn của anh trai mình rồi chứ?” Tư Nhã mấy ngày gần đây cứ đến bữa tối là xuất hiện, lúc đầu còn tìm đủ lý do đến nhà, nhưng sau đó thì trực tiếp tỏ rõ mình đến để ăn chực. Đương nhiên, lý do này chỉ để đối phó với Dung Kỳ, còn nguyên nhân chính thì cả hai đều hiểu cả. Tư Nhã có lần đã từng nói: “Sao nào? Mình cứ xông vào nhà của anh Dung siêu sao đó! Với giao tình của chúng ta, ăn chực vài bữa không được sao?” Lần đó Tiểu Ái cũng phản bác ngay: “Được! Sao lại không được chứ! Chỉ là, cậu ăn thì ăn, nhìn thì nhìn, tại sao mỗi lần đều quên mất chuyện quan trọng nhất?” Rõ ràng đã hẹn sau bữa tối, hai người sẽ cùng đi chơi, nhưng Tư Nhã mỗi lần ăn xong đều ở lì trong nhà không chịu đi, còn bướm lượn dập dờn quanh bông hoa Dung Kỳ. Có những tối Dung Kỳ đến phim trường làm việc, Tư Nhã cũng theo ra ngoài, hoàn toàn coi Tiểu Ái như người vô hình.
Dung Tiểu Ái nằm bò trên giường kêu ca trách móc, Tư Nhã về sau cũng không chịu nổi: “Được, đừng oán thán nữa! Cậu nên biết, mình cũng không dễ dàng gì. Mỗi lần muốn lên xe, anh cậu đều cự tuyệt!” Tư Nhã chỉnh sửa mái tóc dài, rút gương ra xem lớp trang điểm: “Cậu nói xem anh trai cậu có phải không thích phụ n