XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.

br>






Cơn bão scandal
Vụ việc bất ngờ ở quán bar khiến Dung Tiểu Ái giận mấy ngày liền, ngay cả Tư Nhã cũng đã bồi thường cho cô nhưng vẫn không thể nào khiến cô nguôi ngoai.
“Cậu đúng là cái đồ bụng dạ hẹp hòi!” Tư Nhã dí tay vào trán Tiểu Ái.
Tiểu Ái nằm bò trên bàn nghiêng mặt lườm Tư Nhã. Việc này đâu chỉ là chuyện bụng dạ hẹp hòi. Một buổi tối an lành vui vẻ như vậy, Dung Kỳ không ở đó, vốn dĩ muốn chơi qua đêm, kết quả lại xảy ra cái chuyện dở hơi như vậy khiến cô mất cả hứng.
“Mình buồn bực quá!” Tiểu Ái gạt mái tóc.
May mắn là bức ảnh này chụp không rõ lắm, người xem chỉ có thể lờ mờ phân biệt được đường nét khuôn mặt. Đương nhiên, trên tạp chí cũng không xuất hiện tên của Tiểu Ái, chỉ dựa theo scandal trước đó Thôi Thái Dạ với một ngôi sao thần tượng mới, viết mấy câu đầy hài hước đại loại như quý công tử xoay vòng giữa hai người đẹp, phong lưu không ai sánh bằng, người đẹp vô danh đã bắt cá hai tay. Một bên trang bìa còn tạo một vòng tròn nhỏ lồng bức ảnh chụp của ngôi sao thần tượng mới nổi kia đang khóc như mưa. Không biết cánh phóng viên đó kiếm đâu ra bức ảnh đó, nhưng thực sự Tiểu Ái rất khâm phục!
“May mà không phải là người nổi tiếng, chứ nếu không xảy ra chuyện như thế này, mình còn có thể sống được hay sao?” Loại scandal tiêu cực như vậy, là độc dược chí mạng của tất cả nghệ sĩ trong giới điện ảnh.
Tin đồn tình ái đó khiến Tiểu Ái thấp tha thấp thỏm cả ngày, chỉ sợ lúc đang quay quảng cáo, người quay phim bỗng phát hiện ra cô chính là người trên trang bìa tạp chí. Đến cả lúc xong việc về nhà cô cũng phải tẩy trang, cột tóc, nói năng nhỏ nhẹ.
Hôm đó vào chủ nhật, ngày hôm sau không có tiết học, cũng không có lịch quay quảng cáo, Tiểu Ái muốn hẹn Tư Nhã đi ăn ở bên ngoài. Nhưng mọi việc hiện giờ không hề đơn giản, sau khi thông báo cho Tư Nhã hủy cuộc hẹn, cô chạy thẳng tới siêu thị mua cơm hộp cà ri, chuẩn bị về nhà giải quyết một mình.
Vừa bước xuống tầng dưới của khu chung cư, điện thoại bỗng vang lên, trên màn hình nhấp nháy ba chữ Thôi Thái Dạ. Thấy thật chướng mắt, Tiểu Ái ấn nút tắt, anh ta kiên trì gọi tiếp, cô lại ấn tắt, điện thoại liên tục vang lên tiếng nhạc chuông vô cùng ồn ào.
Khi tiếng chuông lần thứ năm vang lên, Tiểu Ái tức giận, ấn nút nghe định mắng Thôi Thái Dạ một trận, nhưng đối phương lại cướp lời trước: “Nghĩ kĩ có nên mắng hay không thì hãy mở miệng.”
“…” Tên người sói chết tiệt này đã biết nắm bắt nhược điểm của cô.
“Tiểu Ái, em đang ở đâu?” Thôi Thái Dạ khẽ cười, âm thanh dịu xuống.
“Với bài báo ngày hôm nay, tôi có thể ở đâu đây?”
“Ở nhà sao?”
“Đúng vậy!”
“Không nói dối anh đấy chứ?”
“Có chuyện gì thì nói mau!” Tiểu Ái bước vào hành lang, uể oải nói.
“Dung Kỳ không ở nhà, buổi tối một mình em có sợ không? Hôm nay anh rảnh, anh qua đó với em nhé!”
“Thôi Nhị thiếu gia à! Anh đang nói chuyện cười hả? Tối nào anh chẳng hoạt động phong phú, tôi làm sao dám làm mất thời gian của anh chứ?”
“Bé con à, anh không thích giọng điệu này đâu!”
Tiểu Ái trong lòng thầm nghĩ tôi chẳng bận tâm anh thích hay không, bổn tiểu thư đây cũng không vui vẻ gì khi phải nhận cuộc điện thoại này. Mau nói nhanh để tôi còn tắt máy, muốn tìm mỹ nữ thì đi mà tìm người khác, đừng ở đây làm tôi khó chịu.
“Được rồi, nếu không có chuyện gì tôi cúp máy đây, hôm nay đau đầu quá, tôi muốn ngủ. Như vậy nha, bye bye!” Tiểu Ái tắt điện thoại, sải bước nhanh hơn đi lên tầng năm, sau đó, cô bỗng khựng lại.
Dưới ánh đèn hành lang, một người mặc vest phẳng phiu đang dựa vào cửa nhà Tiểu Ái nhìn về phía cô cười. Một tay anh ta đút trong túi quần, một tay xoay điện thoại. Ánh sáng vàng mờ của ánh đèn hành lang chiếu những vệt sáng lên mái tóc ngắn của anh ta, tựa như một tấm ảnh đen trắng nổi bật trong không gian nhỏ hẹp. Nét mặt, nụ cười, tư thế, tất cả đều bình thường, duy chỉ có ánh mắt, vừa sáng trong vừa có thần, nóng bỏng như ánh sáng mặt trời bao chặt lấy cô. Tiểu Ái thấy lạnh cả sống lưng. Cô vừa ngó nghiêng xung quanh xem có ánh đèn flash của máy ảnh không, vừa nhanh chóng rút chìa khóa mở cửa vào nhà. Cuối cùng, cánh tay thanh mảnh trong phòng bỗng thò ra, kéo anh vào trong.
©STE.NT
“Không ngờ em lại chủ động như vậy!” Thôi Thái Dạ cởi áo khoác ngoài ném lên sô-pha, đứng cười khi thấy Tiểu Ái giống như “chim sẻ sợ cành cong” chạy đi chạy lại khắp phòng. Khi tất cả các cửa sổ đều đã được đóng kín đến con ruồi cũng không lọt vào được, cô mới chịu ngồi yên.
“Bữa tối em chỉ ăn cái này sao?” Anh lật xem đồ trong túi: “Anh nhớ là tiền hợp đồng quảng cáo của em đâu có ít, sao lại suy tính chặt chẽ như vậy chứ?”
Thôi Thái Dạ nói chưa dứt lời, lập tức một quyển tạp chí đã bị ném lên bàn trà.
“Còn không phải do anh ban cho hay sao?” Tiểu Ái khoanh hai tay lại, nghiêm sắc mặt: “Nếu nhìn rõ mặt hơn một chút, thì cái tội danh hồ ly tinh người thứ ba chắc chắn sẽ gắn lên người tôi!”
“Tiểu Ái, dáng vẻ khi ghen của em cũng đáng yêu thật đấy!” Anh nheo mắt cười