XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.

các fan đến tiễn không hề ít, đã vậy đại đa số đều xông về phía Ando Ruki. Tiểu Ái đứng lẫn trong đám nhân viên đoàn làm phim, vướng quá nhiều người nên không dám lên phía trước nói chuyện, chỉ sợ bị Dung Kỳ mắng.
Nào ngờ khi sắp vào khu vực hải quan, Dung Kỳ bước đến trước mặt cô, dặn dò một số chuyện nhỏ không mấy quan trọng. Tiểu Ái vâng vâng dạ dạ, còn ngoan hơn cả cún con. Chỉ thiếu là chưa nhô ra phía trước lắc đầu vẫy đuôi mà thôi. Nghĩ cũng lạ, rõ ràng là cô ghét anh, cũng đã từng cãi lộn gay gắt với anh, nhưng tại sao sau mỗi lần trở về trạng thái hòa bình, cô lại sắm vai em gái nhỏ ngoan ngoãn đến vậy? Quả nhiên, vẫn là do hậu di chứng của việc quản chế cưỡng ép ba năm học phổ thông!
“Anh đi rồi, phải chú ý chăm sóc bản thân, có việc gì thì gọi điện cho anh.” Dung Kỳ quay người bước vào khu vực hải quan, không biết có phải do ảo giác hay không, mà Tiểu Ái thấy đôi mắt xưa nay vốn sắc lạnh, dường như có chút lưu luyến.
Lưu luyến? Dung Kỳ lưu luyến cô ư? Tiểu Ái run lẩy bẩy, sao cô lại có suy nghĩ đó được?
Người ta vẫn thường nói: “Trong núi không có hổ, khỉ đột liền xưng vương.” Buổi sáng Dung Kỳ lên máy bay, buổi chiều Tiểu Ái đã nhảy lên bàn học hô hào rủ mọi người tối nay đi chơi. Bạn học trong lớp đều bị dọa bởi vẻ mặt hưng phấn quá mức của Tiểu Ái, chẳng có một người nào mặn mà với những lời hô hào đó. Tư Nhã nháy mắt muốn kéo Tiểu Ái từ trên bàn xuống, nào ngờ cô không chịu, gào thét ầm ĩ tối nay phải kêu gọi cả bọn họ cùng đi ăn, rồi hát karaoke.
Tư Nhã cảm thấy mình sắp mất mặt đến mức muốn cuốn gói trốn đến Bắc Băng Dương. Cô nói một thôi một hồi, cho đến khi đồng ý bỏ tiền ra chi cho buổi đi chơi tối nay, bảo đảm sẽ khiến Dung đại tiểu thư vui vẻ, hài lòng mới kéo được Tiểu Ái xuống.
Kết quả, buổi tối cả bọn kéo nhau đến hội quán Joys.
Trước đó Tiểu Ái và Tư Nhã đã thông báo cho những người bạn lâu ngày chưa từng gặp. Họ đều học ở trường nghệ thuật. Ngoài hai cô ra thì tất cả là nam, không học diễn xuất thì cũng học âm nhạc, sáng tác hay vũ đạo, ai cũng đẹp trai, tính tình cởi mở. Họ thích chơi với hai cô không phải vì hai cô xinh đẹp, mà vì tính tình thẳng thắn, cởi mở, không làm bộ làm dáng kiêu kì như những người con gái khác.
Trong tiếng nhạc ồn ào của hội quán, cả bọn nói chuyện cứ phải hét lên, có lúc hét mà không chắc có thể nghe thấy được, nên cứ phải kề sát vào tai nhau mà nói. Bởi vì trước đó Tiểu Ái có scandal tình cảm, nên họ đều muốn biết, cô rốt cuộc đã có gì với thằng nhóc kia chưa, vì thế hơn mười cái tai chen lên phía trước nghe một mình cô hét. Những người khác nhìn vào, cứ nghĩ Tiểu Ái đang lần lượt thân mật với từng người họ.
Tiểu Ái người từng bị đùa ác vô số lần, cứ mỗi khi nhắc tới cái tên Ando Ruki thì lại thấy bực tức, miệng la hét một hồi. Đám nam sinh ra sức vươn cổ ra nghe nhưng vẫn không nghe rõ, chỉ thấy rằng cô giống như một con ruồi bị túm cổ đang ra sức vo ve, vo ve…
“Chỗ này quá ồn ào! Hoàn toàn không thể nói chuyện được, rốt cuộc ai rủ đến nơi này vậy?” Tiểu Ái uống một ngụm nước rồi ra sức hét lớn.
Câu này thì mọi người đều nghe rõ, nhưng lại không biết phải làm sao. Theo lời tường thuật của Tư Nhã qua điện thoại, nếu tối nay họ không đi cùng Tiểu Ái tới quán bar thì cứ đến mà xem Dung đại tiểu thư tiếp tục “nhảy đồng” trên bàn.
“Cái đồ chết tiệt nhà cậu! Không phải do cậu nói muốn đến đây hay sao?” Tư Nhã đại diện mọi người hét lên với Tiểu Ái.
Tiểu Ái phản ứng lại, miệng toe toét cười, vội nói là lỗi của bản thân, rồi gọi phục vụ mang thêm hai chai rượu, hôm nay phải hỏi thăm chu đáo mọi người mới được. Cả đám trai đẹp vội vàng hét lên không cần. Tối nay, mới uống có một chút mà cô đã làm loạn ở đây rồi, nếu để cô ấy uống thêm nữa thì bọn họ còn có thể sống được nữa ư? Thấy Tiểu Ái vẫn cương quyết đòi rượu, cả đám người vội đến ngồi vây quanh cô, giống như tiếng pháo liên hồi, người này hét một câu, người kia hét một câu, cố tình làm phân tán sự chú ý của cô.
Sự chú ý của Tư Nhã đã bị đám bạn làm cho phân tán, nhưng cảnh tượng đó lọt vào mắt người khác thật chẳng ra sao. Quả thực nhìn vào không khác gì một lũ gái bao, trai bao.
Choang! Mấy ly rượu trên bàn kính kiểu thấp lại vỡ.
Trong phòng, một vị giám đốc vì để lấy được hợp đồng lớn cho công ty mà phải khom lưng uốn gối, luôn mồm nịnh bợ, trán toát mồ hôi. Sau khi gọi phục vụ đến thu dọn sạch sẽ, trong lòng ông ta luôn nghĩ không biết là đang có chuyện gì vậy? Tối nay vị Nhị thiếu gia này chỉ trong thời gian ngắn đã đánh vỡ tới hai cái ly. Ý gì vậy? Lẽ nào cậu ta không muốn giao công trình cho mình sao? Nghĩ đi nghĩ lại, ông ta cũng đâu có chỗ nào tiếp đãi không vẹn toàn chứ.
Tiếp rượu là hai người đẹp nổi tiếng nhất ở đây, rượu cũng là loại cậu ta thích nhất, thái độ bản thân thì cung kính, vậy mà ông lớn vẫn chưa hài lòng sao? Sao chỉ thấy cau mày với trừng mắt vậy, tấm kính đó thì có gì hay chứ?
Lúc đang ngập ngừng, ông thấy Thôi Thái Dạ rốt cuộc cũng rời tầm mắt khỏi tấm kính, giơ tay gọi nhân viên phục vụ, nói nhỏ mấy câu, rồi cầm một tờ gi